Văn học VNCH: Nguyễn Thụy Long- Loan mắt nhung (3&4)

a

3

Loan rời nhà trọ đi lang thang lên Sài gòn, nó luôn luôn để mắt dòm chừng vào đám trẻ đánh giầy ở mấy quán ăn. Suốt một buổi chiều và một buổi tối, Loan lục soát không còn một nhà hàng nào. Nhưng Vinh trố vẫn bặt vô âm tin.

Tới 11 giờ đêm các hàng quán bắt đầu đóng cửa. Loan đứng phân vân ở ngoài đường. Suốt cả buổi chiều Loan không ăn gì, bây giờ nó mới thấy đói, cơn đói dữ dội làm ruột nó quặn đau và hai mắt hoa lên. Loan lục túi quần còn tất cả 12 đồng. Loan đi ra phía chợ Bến Thành mua ba đồng bánh mì, sẻ ra rắc đầy muối tiêu. Gã bán bánh hỏi :

– Mày không ăn thịt sao ?

Loan lắc đầu :

– Hết tiền rồi.

Gã bán bánh cười :

– Mày rắc muối tiêu của tao cũng hết đến một đồng bạc. Buôn bán với chúng mày hoài thì tao đến sập tiệm mất thôi.

Cầm chiếc bánh lầm lủi bỏ đi. Nó ra ghế đá ở bùng Binh chợ Bến Thành ngồi ăn ngon lành. Xong xuôi, Loan phải đi bộ thật xa mới kiếm được máy nước uống. Tuy trong túi còn tiền nhưng Loan không dám tiêu, hoang nó còn dành cho ngày mai. Trời về khuya, lạnh giá, Loan nghĩ đến chuyện về nhà, nhưng Loan chợt nhớ đến mụ chủ nhà cay nhiệt nên lại thôi. Giờ này chắc Minh còn thức học bài. Loan thấy nhớ và thương bạn lạ lùng.

Loan xốc cao cổ áo, thọc hai tay vào túi quần lầm lũi đi. Gió về đêm lạnh se xắt. Hai cánh tay Loan nổi gai ốc. Nó đi vào một con đường vắng. Hai bên đường, nhà cửa đóng im ỉm một vài căn nhà còn sáng điện, tiếng nhạc nhẹ, êm từ phòng khách những nhà sang trọng vẳng ra. Cảnh tượng trong can nhà đó thật ấm cúng. Loan thầm nghĩ, đời mình đến bao giờ mới được như vậy. Hàng cây sao hai bên đường cao vút, tiếng gió thổi trong lá cây nghe ri rào buồn bã. Loan ngửa mặt nhìn trời, những vì sao đêm thấp thoáng sau bóng lá cây. Chúng cô đơn buồn bã.

Loan nghe tiếng chân mình bước trên con đường rộng thênh thang, tiếng lá rụng và tiếng gió. Ngần ấy âm thanh như một bản nhạc buồn dậy lên trong đêm.

Tới một góc đường Loan dừng lại. Ở đó có nhột mái hiên rộng thênh thang. Dăm ba người nằm ngỗn ngang ngủ. Sau một phút do dự. Loan bước chân vào, Loan tìm nhột góc khuất gió ngồi dựa lưng vào tường. Loan nghĩ bụng dầu sao mình cũng phải dừng tạm ở đây cho qua đêm nay. Trước mặt Loan, một thằng nhỏ nằm ngủ chèo queo. Nó co quắp ôm cái thùng gổ, một tay đưa lên gối đầu. Nó ngủ say sưa, những sợi tóc lởm chởm trên đầu nó lất phất bay. Thỉnh thoảng nó cựa mình, chóp chép miệng. Ở góc đằng kia mấy người vừa đàn ông vừa đàn bà nằm. Tất cả đều say ngủ, không ai biết Loan vào nhập.

Ngồi mãi mỗi lưng, Loan ngả người nằm xuống, nó cũng đưa tay lên gối đầu. Vỉa hè lạnh giá, Loan có cảnh tưởng mình nằm lên một khối băng. Loan mệt mỏi quá rồi, hai mi mắt nặng chĩu Loan khép mắt lại.

Âm thanh rì rào của lá cây nghe mơ hồ…

Đang ngủ Loan chợt giật mình thức. Nó túm được một bàn tay đang thò vào túi quần mình mò. Loan ngồi bật dạy, giật mạnh một cái, một thằng bé ngã chúi vào người Loan. Loan chụp tay lên cổ nó đè chúi xuống. Thằng bé nằm vắt ngang đùi Loan giẫy lên đành đạch. Nó la ằng ặc trong cổ họng :

– Đ. m. buông ra.

Loan ấn mạnh hơn :

– Buông sao được, mày ăn trộm mà.

Loan bẻ quặt tay nó ra đàng sau, những tờ giấy bạc một đồng hai đồng rơi xuống sàn gạch :

– Mày ăn trộm, tao bắt quả tang nhá ! Còn chối cãi không ?

– Ối ! Ối ! Đau quá !

Loan đưa nốt một chân quặp ngang eo ếch nó :

– Lạy lao đi thì tha.

Đứa bé vẫn gan nó cố vùng vẩy, cuối cùng nó ngoạm vào đùi Loan đau điếng. Nổi khùng Loan giơ thẳng tay ra táng một cái thật mạnh vào mặt nó. Thẳng bé kêu thét lên một tiếng, Loan buông ra, nó lăn mình ra xa. Loan nhào tới cuỡi lên lưng nó. Thằng bé nằm bẹp dí như một con nhái bén. Nó vùng vẩy trong tuyệt vọng :

– Buông ra, buông thằng cha mày ra không chết mẹ bây giờ.

– Hăm ta hả mày ?

Loan kẹp sát hai đùi lại như hai cái gọng kìm. Những người nằm ngủ quanh đó thức giấc vì tiếng ồn ào. Họ chạy lại coi :

– A, lại thằng Cà Tót, bộ nó ăn cắp tiền của mày sao ?

Mấy người đó lê đến gần hỏi Loan. Loan gật đầu phân bua :

– Ừ, nó ăn cắp của tôi, tôi bắt quả tang.

Họ đốc thêm :

– Đánh chết mẹ nó đi, thằng nầy chuyên môn mà.

Loan dí tay vào mặt nó :

– Lần nầy ông tha, lần sau ông đánh chết mẹ mày.

Loan thả cho thằng Cà Tót đứng dậy. Nó trở lại tìm tiền. Nhưng những đồng bạc rơi trên vỉa hè đã biến sạch. Mộl gã đàn ông ngồi lù rù ở gần đó. Loan nhìn hắn :

– Tiền của tôi rơi ở đây dâu rồi ?

Hắn đưa chiếc gậy ra quơ quơ :

– Tiền nào ? Tao đâu có biết ?

Loan giận dữ :

– Chú lấy của tôi !

– Hồi nào, mày không thấy lao mù đặc đây sao ?

Hắn ngửa mặt lên, đôi mắt toàn tròng trắng. Gã mù gằn giọng :

– Mày thấy tao mù đây chứ thằng khốn nạn. Bố mày nghèo thì bố mầy đi xin ăn chứ chưa bao giờ thèm ăn cắp. Nói bậy tao phang thấy mẹ.

Loan nuốt giận, nó biết lão mù nầy lấy nhưng không tài nào nói được. Một đứa con gái nhỏ nằm quay lơ bên cạnh ngủ có vẻ say sưa lắm. Loan chỉ đưa bé :

– Tôi công nhận ông không lấy, nhưng con ông nó lấy đưa lại cho ông.

Lão mù bèn xốc đứa con gái dậy :

– Tun mày ăn cắp tiền hả ?

Đứa bé gái vùng dậy, nó ngơ ngác :

– Cái gì ?

– Mày có ăn cắp tiền đưa cho tao không ?

Đứa bé gay gắt:

– Ăn cắp hồi nào, thằng chó đẻ nào bảo tôi ăn cắp.

Loan đứng chống mạnh nhìn nó :

– Ê đừng hỗn, đừng có vờ vịt, chính mày ăn cắp chứ ai vào đây.

Đứa bé xấn xố :

– Ăn cắp hồi nào, mày thấy tao ăn cắp không hả thằng chó đẻ kia ?

Loan quá tức, giơ tay lên tính táng cho nó một cái. Đứa bé chu chéo :

– Đây, đây mày đánh tao đi thử coi. Mày ăn hiếp bố con tao đi. Trời ơi ! Bớ người ta…

Cái họng con bé to như cái lệnh vỡ, nó mồm năm miệng mười, làm Loan đâm bối rối. Thằng Cà Tót thì ngồi trên cái thùng đánh giầy cười hềnh hệch :

– Đ. m. mày thấy chưa đâu có phải mình tao ăn cắp, có chì thì đánh hết coi.

Loan nhìn xung quanh, kẻ ngồi kẻ đứng ngổn ngang. Con bé cứ nhảy choi choi trên xỉa xói như một con gà chọi. Loan tức uất người mà không làm sao nói được. Lão già mù cầm cái gậy gõ gõ xuống đất :

– Đ. m. người ta sống ở đời, thấy mình nghèo thì bao nhiêu cái xấn xa đều đổ dồn lên đầu. Đ. m. tôi nghèo thiệt đó nhưng không bề dạy con ăn cắp. Nói cho các người biết, thằng nầy từng ăn trên ngồi chốc thiên hạ rồi… bây giờ…

Một gã ngồi dựa lưng vào tường ở góc đằng kia lên tiếng :

– Thôi, thôi đi, đ. ai không biết anh có mác nhà giàu lần nào cũng trưng ra. Chết cha mày đi cho rảnh, điếc con ráy quá !

Lão mù lại hướng ra phía kẻ phát ngôn :

– Thằng nào ra lời đó, thắng nào rủa ông cố nội nó chết đó.

– Ta đây chớ ai !

Gã đàn ông giơ chiếc chân cụt lên ngoáy ngoáy gã cười luôn miệng. Lão già mù hỏi tới :

– Thằng Tám cụt đấy phải không ? Mắc mớ chi mày chọc ông cố nội mày.

– Chọc cho đỡ buồn. Chết đi thằng mù.

Hai bố con lão mù lại xỉa xói. Gã cụt đưa cái nạng lên :

– Câm cái mõm chó không, cho một nạng lại chết tốt cả hai bố con bây giờ. Chính tao thấy con mày bò ra lấy tiền của người ta nè…

– Thề đi !

– Thề chứ, sức mấy rnà không thề.

– Thằng nào nói không thì xe cán chết cha nó nhé !

Gã cụt lại cười phá lên :

– Đâu có được, ta làm gì có cha mà chết. Còn nếu bố con mày lấy thì xe mười bánh cán chết cả hai bố con bây chịu hôn ?

Thế là bố con lão ăn mày mù lại chửi ùm lên, Một kẻ trong đám lên tiếng :

– Thôi, tôi xin các người, các người đóng cái mồm chó vào dùm cho nhà con ngủ.

Một mụ đàn bà rách rưới lê gần tới chỗ Loan. Mụ che nhột lay lên miệng nói nhỏ :

– Bố con nó lấy đó, chính mắt tao thấy mà.

Loan thở dài, ngồi dựa lưng vào tường :

– Thôi bỏ.

Mụ đốc thêm :

– Đâu có được phải tay tao, tao đâu có chịu, mày hiền quá mà nên chúng nó mới ăn hiếp.

Mụ dài miệng nói, đôi mắt mụ láo liên nhìn về phía bai bố con lão ăn mày mù. Hai bố con lão vẫn xa xả chửi, còn gã Tám cụt vẫn cười như nắc nẻ. Gã nằm lăn ra vỉa hè vỗ cái bụng lép kẹp bành bạch :

– Chửi nữa đi, chửi nữa đi bố con thằng mù.

Thằng Cà Tót đập cái thùng gỗ thình thịch xuống vỉa hè, nhảy lên đông đổng :

– Vui là vui quá vui…

Hát xong, nó cười sang sặc.

Bỗng cửa sổ ở trên nhà lầu, điện bật sáng. Cánh cửa bật ra một cách giận dữ, một đầu người đàn ông thò ra :

– Các người muốn phá khu này phải không ?

Những tiếng la ó bên dưới dịu lại. Người đàn ông trên lầu gắt nữa :

– Tao sẽ cho chúng bây vô tù cả đám, đồ ăn mày.

Mấy người hồi nảy nằm im, bây giờ mới lên tiếng trách :

– Đó thấy chưa, biểu hoài không nghe. Thiệt các người không biết điều tí nào hết trơn.

Người đàn ông trên lầu đóng xập cửa lại. Hắn ta còn nói vớt :

– Tao sẽ cho chúng bây vô tù hết trơn.

Mụ đàn bà hồi nãy mách Loan bố con lão mù ăn cắp tiền, trở mặt liền :

– Đầu đuôi câu chuyện ở hai thằng quỉ con này nè.

Mụ vênh vác hỏi Loan :

– Thằng quỉ kia mày ở đâu tới đây ? Tổ cha cái thân phận ăn mày còn không biết điều.

Loan tức nghẹn lên đến tận cổ. Nó nuốt giận không trả lời vào câu hỏi :

– Nếu nó không ăn cắp tiền của tôi thì đâu có chuyện.

Một người khác lên tiếng :

– Bộ mày nhiều tiền lắm sao mà đem trưng ra gợi lòng tham của nó. Nếu phải tao, tao cũng lấy luôn. Đ. m. chứ bộ cứt đâu. Đ. m. nói cho bay biết, ở đây toàn là dân lưu manh không hà, tao lưu manh luôn.

Loan thấy ra lời lúc này không có lợi, nó kiếm một xó nằm. Nhưng Loan vẫn không yên. Thằng Cà Tót lại mò đến. Nó ngồi trên thùng gỗ, ngay trước mặt Loan :

– Ê ! “lỏi tì” hôm nay tao thua mày, nhưng mai mốt thấy mặt tao thi trốn cho lẹ nghe con.

Loan nhìn thẳng vào mặt nó :

– Được, tao đâu có ngán mày, có bao nhiêu đứa kêu đến hết đi. Tao uýnh hết.

Thằng Cả Tót nheo mắt cười :

– Thiệt hả mày ?

Loan trừng mắt :

– Bộ muốn ăn đòn nữa sao đây, đi mày !

Thằng Cà Tót vẫn còn cười, nó quì xuồng đất, hai tay chắp lại, đầy vẻ riễu cợt :

– Đ. m. uýnh được tao nữa, tao coi là tổ sư. Ngay mai mày mềm xương với tụi tao con ơi !…

Nói xong Cà Tót vái một cái :

– Lúc nào mày uýnh nổi tụi tao, tao vái thêm hai cái nữa nhen.

Vái xong nó lùi lại, xách lùng lêu têu đi.

Trời chưa sáng rõ Loan thấy ngồi mãi với đám người này không có lợi, nó cũng đứng dậy đi một ngả khác ngược với con đường thằng Cà Tót đi. Vừa đi khỏi mái hiên được chừng hai trăm thước, Loan thấy một chiếc xe Cảnh sát phóng như bay đến. Loan nấp vào một gốc cây quan sát.

Chiếc xe thắng két lại trước mái hiên, đám ăn mày ở đó ráo rác. Có kẻ vùng chạy. Tiếng còi tu huých ré lên rồi những người Cảnh sát từ trên xe ào nhảy xuống. Họ vung ma trắc chận đầu những kẻ định chạy trốn :

– Ê đứng lại, chạy chết mẹ hết bây giờ.

Chỉ 3 phút sau Cảnh sát túm được trọn đám. Tiếng nhiều người phân bua :

– Lạy các thầy tụi tôi đâu có làm gì.

Tiếng một người Cảnh sát nạt nộ :

– Không làm gì mà người ta kêu điện thoại thưa tụi bây.

Hai cánh cửa lầu lại bật mở. Người đàn ông trên đó thò đầu ra nói :

– Chúng tôi yêu cầu các thầy Cảnh sát tóm cổ dùm cả đám cho tôi. Đêm nào chúng cũng phá như giặc. Không ai còn ngủ nghê gì được hết trơn.

Bọn ăn mày lạy như tế sao :

– Thiệt tình tụi tôi không làm chi hết trơn, đầu đuôi là do hai thằng nhỏ đánh lộn, tụi tôi sợ làm ồn bà con nên chỉ can thôi.

Người đàn ông trên lầu hứ một tiếng :

– Tụi bây mà can cái gì, chính tụi bay la ó, không lẽ tao nói láo sao.

– Dạ thưa ông, ông thương cho hoàn cảnh chúng con.

Một người Cảnh sát xô vai gã ăn mày vừa ra lời :

– Không thương sót gì tụi bây được hết, a lê về bót.

Người Cảnh sát nhìn quanh :

– Đâu, các người nói có hai thằng nhỏ nào đâu, nói láo.

– Dạ có thiệt, nhưng nó đi rồi, mới đi khỏi tức thì, một đứa đi ngã này, một đứa đi ngã kia.

Gã ăn mày chỉ tay. Người Cảnh sát áng chừng là trưởng toán, liền ra lệnh cho hai Cảnh sát đứng gần đó.

– Hai anh đi tìm tóm cổ nốt cho tôi.

Ông ta quay lại đám ăn mày :

– Chú mày mà nói lảo thì chú mày chết nghe…

– Dạ ! Dạ em nói thiệt.

Hai người Cảnh sát dợm chân bước đi. Loan lo lắng dáo dác tim chỗ núp. Lợi dụng lúc người Cảnh sát còn đang nhìn ngang nhìn ngửa, Loan thấy một con hẻm nhỏ nên chạy tọt vào. Con hẻm hẹp, bai bên là tường nhà cao dựng đứng. Loan chạy miết, không có một chổ nảo khả dĩ trốn tránh được. Loan đâm lo sợ. Người Cảnh sát đã tới đầu hẻm, anh ta nhìn thoáng thấy bóng Loan. Anh đút còi lên miệng thổi ré lên rồi rảo cẳng đuổi theo. Loan cắm đầu cắm cổ chạy, nó không cần biết là chạy đến đâu. Đằng sau là tiếng còi Cảnh sát vẫn ré lên :

– Ê, ê dừng lại..

Loan càng cố sức chạy miết. Những nhà trong hẻm chợt thức giấc vì những tiếng còi, tiếng la hét cùng những tếng chân chạy thinh thịch. Họ bật đèn sáng choàng, ùa ra cửa :

– Cái gì đó ?

– Ăn trộm, ăn trộm bà con ơi !

Loan vẫn bổ nháo bổ nhào chạy. Nhiều người ùa ra hẻm. Họ hướng về phía Loan chạy la lên :

– Bắt lấy nó, ăn trộm bà con ơi !

Cẳ đám đông ùa chạy theo. Tới cuối con hẻm có ngã ba, Loan dừng lại một lát rồi chạy đại, theo hẻm bên trái. Vì con hẻm ở khúc này hơi cong nên khuất tầm mắt người đuổi theo không ai biết. Họ tới đầu hẻm đứng dừng lại hỏi nhau :

– Nó chạy lối nào rồi ?

– Không biết, hay là mình chia làm hai toán tìm thử coi.

Ngưởi Cảnh sát lúc đó cũng vừa chạy tới, anh ta một tay đỡ chiếc bao súng lủng lẳng bên hông, thở hổn hển :

– Thằng nhỏ chạy nhanh quá. Không vướng cái cúa nợ này (anh ta chỉ vào khẩu súng) tôi đã đuổi kịp rồi.

Những người đuổi theo bu lại hỏi :

– Nó ăn trộm hả thầy ?

Người Cảnh sát vẫn còn thở :

– Không ! Nhưng nó là du đãng.

– Vậy hả, nó có chém ai không ?

Anh Cảnh sát lắt đầu. Một người khác hỏi :

– Thầy đuổi nó từ đâu đến đây ?

Anh Cảnh sát chỉ tay ra đầu hẻm phía sau lưng :

– Nó… chạy từ kia…

Một người khác nhanh nhẩu kết án :

– Hèn gì khi nó chạy qua nhà tôi, tôi trông thấy mặt nó dữ dằn hết sức. Thiệt thầy Cảnh sát này gan cùng mình mới dám đuổi theo.

– Du đãng thằng nào cũng có lận dao trong mình hết trơn hà, nó chém bất kể ai.

Một người khác le lưỡi :

– Y da, vậy mà hồi nãy tôi đuổi bén gót nó chớ.

Sau khi tìm kiếm quanh một hồi không thấy, người Cảnh sát quay ra.

Loan bất đầu chạy chậm lại, đầu luôn luôn ngoái về sau dòm chừng. Không còn thấy người đuổi theo, Loan đứng gục đầu vào tường, một tay đưa lên chắn ngực thở hổn hển. Cổ họng Loan khát khô, hai mắt hoa lên, mặt xây xẩm. Cảnh vật trước mắt Loan xám lại, mồ hôi vã ra đầy mặt Loan. Loan mệt mỏi đến cực độ, nó muốn ngã xuống, nằm thẳng cẳng rồi muốn ra sao thì ra.

Đứng một lát Loan thấy người dễ chịu dần lại. Cơn gió sớm mai mát hây hẩy giúp cho sức khoẻ bình thường của Loan chóng hồi phục. Loan ngửa mặt nhìn lên cao, bầu trời xanh thăm thẳm. Những sợi mây trắng mỏng như tơ loãng dần. Ánh náng đầu tiên vàng nhạt chiếu van vát trên nóc nhà phía tay mặt. Những cửa sổ nhà lầu bắt đầu mở, Loan nhìn thấy ở một cửa sổ nhà gần đó một người con gái mặc xú chiêng, tóc bới cao đang đứng tập thể thao. Chợt thấy Loan đứng tựa lưng vào tường nhìn lên, chị ta ngừng tập nhìn trả lại, cuối cùng chị kéo cái màn cửa màu xanh che kín lại.

Buổi sáng thật bình thản. Loan nghĩ thế, nó lầm lủi đi, có gì xảy ra đâu. Loan chán nản đển cùng cực. Vô tình Loan buông tiếng thở dài… Ngõ hẻm bắt đầu nhộn nhịp người qua lại. Loan đoán chừng chắc chắn ngõ hẻm phải có lối ra. Nó đi theo những người xách giỏ đi chợ. Chừng năm phút sau Loan ra khỏi hẻm. Con đường trước mặt bừng lên tiếng xe cộ, tiếng rao quà và hàng trăm thứ âm thanh hổn độn khác. Loan thấy mình lạc lõng giữa làn sóng người nhộn nhịp kia. Tất cả mọi người đều có một công việc để làm, đều lo nghĩ bận rộn. Còn Loan thật thừa thãi, điều lo nghĩ của Loan triền miên và vô lý. Loan có cảm nghĩ mình đang đuối xuống trong xự chán nản đển cùng cực. Loan cúi đầu đi, nó tự thấy minh thật xấu hổ, nỗi buồn như tang trong máu chạy cùng kháp cơ thể, chúng đọng lại ở từng đầu ngón chân ngón tay làm cơ thể Loan trở nên biến lười cử động.

Ánh náng xớm mai từ con đường chiếu hắt lại làm bóng Loan đổ dài. Loan đi ngược chiều với hướng mặt trời. Không khí buổi sớm còn trong mát. Hai bên đường phố bắt đầu mở cửa. Trong các tiệm ăn, tiếng ly tách chạm nhau lanh canh, tiếng nhạc hòa lẩn tiếng ồn ào nói chuyện làm thành thứ âm thanh hỗn độn.

Một đôi nhân tình đi vượt qua mặt Loan, người con gái tóc cắt kiểu bom bê, mặc jupe ngắn, dáng người nhỏ nhắn. Người thanh niên nắm tay nàng kéo đi :

– Mình và đây ăn sáng.

Người con gái nhỏng nhẻo lắc đầu :

– Khỏi có ăn, em chỉ uống chocolat thôi.

Giọng người thanh niên trìu mến :

– Em cứ lười biếng không chịu ăn rồi người lại gầy như com mắm khô ấy.

Thiếu nữ cười nhẹ đầu hơi ngả vào vai người tình :

– Em nhịn ăn cả ngày còn được nữa kia.

Loan thấy bàn tay người con trai hơi bóp nhẹ vào tay thiếu nữ :

– Hư lắm đó “chó con”, nhịn ăn hoài người xấu đi người ta bỏ rơi lại kêu trời.

Thiếu nữ vùng vằng :

– Giỏi thì bỏ đi coi nào, lại không chạy theo người ta khóc hết nước í à !

Thanh niên kéo người yêu đi gần lại mình :

– Ai khóc hồi nào, chỉ khéo bịa đặt.

Đôi tình nhân dắt nhau vào quán khi người con gái bước lên thềm Loan nhìn thấy bắp chân nàng thuôn dài trắng nõn nà. Loan cuối mặt đi.

Trên những sạp hàng bày bán ở lề đường, Loan thấy những người chủ vừa mở cửa hàng, họ cầm chổi lông gà phẩy bụi trên hàng hóa. Tới một sạp báo, Loan dừng lại. Nó đưa mắt nhìn những tờ tạp chí loè loẹt. Nó liếc qua mấy tờ nhựt báo Loan tò mò lật he hé lên coi. Người đàn bà chủ sạp báo nhìn Loan hau háu, Loan vẫn vô tình không biết. Chị ta tới gần, tay cầm cái chổi lông gà đánh vào tay Loan một cái :

– Đồ quỉ, mới sáng tinh mơ mà đã đến ám.

Bị đánh bất ngờ, Loan giựt tay lại, ngước lên nhìn chị ta. Chị ta xấn xổ :

– Còn nhìn nữa hả mày, tổ cha bay không bước đi sao ?

Bị chạm tự ái, cái ngang bướng nổi dậy trong đầu Loan làm mặt nó nóng lên :

– Xem nhờ một chút mà chị.

Không chờ Loan dứt lời :

– Không có xem nhờ xem mướn gì bết trơn á ! Cô hồn ở đâu không hà, sáng nào cũng đến ám.

– Tôi ám chị hồi nào, mới sáng nay là lần đầu tiên.

Chị ta nóng tiết, xô mạnh Loan ra :

– Mà tôi không chịu có được không ? Mày muốn lý sự thì bà cho lý sự luôn.

Chị ta cầm cái chổi lồng gà trong tay xấn xổ đến như muốn quất Loan liền :

– Tao quất thấy mẹ mày rồi còn kêu lính bắt nữa kia, đồ ăn cắp.

Mắt Loan long lên sòng sọc vì tức. Nhưng thấy nói đến Cảnh sát, Loan lại nghĩ đến vụ rượt bắt đêm rồi nên đành nuốt giận, Loan lùi dần, giọng Loan như muốn khóc đến nơi :

– Các người ăn hiếp tôi quá lắm.

Mụ đàn bà tàn ác hơn :

– Mầy có bước đi ngay không thằng ranh con…

Loan đành quay lưng đi, mụ liền lấy một mảnh báo củ xoắn lại bật quẹt châm lửa đốt vía. Mụ khua ngọn lửa trên những tờ báo và dưới gầm sạp, chỗ Loan vừa đứng. Mụ lâm râm khấn vái. Ngọn lửa tàn, mảnh báo cũ thành một đống tro đen mỏng trên vỉa hè. Một ngọn gió thổi qua những mảnh tro tàn tan tác bay… Đã thế mụ còn phân bua với những người đứng gần đó :

– Tôi nhận đúng mặt nó mà, thằng này chuyên môn ăn cắp vặt, chúng nó có một bọn năm sáu đứa lận…

Một người đứng gần đó chêm thêm một câu :

– Sao không túm luôn lấy nó giao cho lính.

Người chủ sạp báo nhìn những mảnh tro tàn còn sót lại :

– Tôi tội nghiệp nó, giận thì xua đuổi nó vậy thôi chớ tôi đâu có nỡ.

Loan lủi thủi đi, nó thấy rõ từng hành động của người đàn bà, từng lời đối thoại. Bỗng dưng Loan thấy cảnh vật trước mắt mờ đi. Nó chớp mắt, một dòng nước âm ấm chảy xuống má. Mình lại khóc sao hả Loan ? Khóc nữa sao Loan. Loan đưa tay chùi vội nước mắt. Cổ họng Loan như nghẹn lại, hai mũi cay sè. Không thể được, không bao giờ minh khóc hết. Loan tự an ủi. Nó cúi gầm mặt bước đi. Tiếng huyên náo hai bên đường không còn làm Loan chú ý đến nữa. Nó bướt xuống đường, mặc xe cộ đang chạy ngang như dòng thác lũ. Tiếng bánh xe thắng ken két. Có người thò đầu ra chửi.

– Đui à ?

Loan tảng lờ như không nghe thấy. Nó bướt vội lên lề đường. Trước mắt Loan là một công viên, ở đó cây cối xum xê, một vòi nước trồi ra thảm cỏ xanh mườn mượt, đang quay vòng. Nước toé vun lên như bụi mưa.

Phía cuối con đường mòn cạnh bụi ruối xén bằng bặn, một ngưởi phu cầm cái chổi dài đang vun những chiếc lá úa vào một chỗ. Tlếng chổi khua quèn quẹt trên nền đất lẫn sỏi. Một lát hắn cúi khom người xuống châm lửa đổt. Khói bốc lên cao tan loãng trong bóng lá cây. Ánh nắng sớm mai chiếu qua tàn lá thành từng luồng sáng vàng kim nhũ, thám cỏ ướt mượt sáng lên. Hai vòi nước ngược chiều nhau vẫn quay quay măi. Chúng vung lên đám nắng vàng choi lói những hạt bụi nước trong như hạt bằng pha lê.

Loan tìm một ghế đá ngã lưng nằm xuống. Nó khoanh hai tay lại sau gáy đở lấy chiếc đầu chứa đầy mệt mỏi. Tiếng xe cộ từ dưới đường vang lên nghe mơ hồ. Rồi tiếng ve sầu dậy lên ran ran khắp vùng lá cây trên cao. Đám khói từ những đống lá khô un lên, vương vất trong nắng vàng, trong màu xanh lá cây sướt mướt. Một tiếng chim hót lên và những tiếng chim khác phụ họa. Những con chim nhỏ kẻ ngang dọc trên bầu trời thành phố. Loan ngửi thấy mùi ẩm ướt của cỏ non pha lẫn mùi ngai ngái của lá đốt.

Người phu quét lá đã làm xong việc, anh ta kéo lê chiếc chổi dài trên con đường giải sỏi, hai bên trồng cỏ tóc tiên. Anh thơ tha như một kẻ nhàn hạ dạo chơi trong vườn. Anh ta ngồi xuống một chiếc gbế đá gần đó lấy thuốc ra vấn hút. Chiếc chổi gác bên cạnh. Anh ngửa cổ nhả khỏi thuốc lên trời.

Loan nằm như vậy lâu lằm. Người phu quét lá đã đi khỏi. Hai chếc vòi nước đã ngừng quay. Tiếng chim đã ngừng hót. Nắng mỗi lúc một nồng nực hơn. Chỉ còn lại tiếng ve sầu kêu ran ran từ chòm cây này truyền sang chòm cây khác. Bên mép cỏ, những đoá hoa 10 giờ nở đỏ ổi đánh viền trên màu xanh của cỏ và màu trắng ngà của đá cuội.

Loan nghe trong bụng mình xôi lên ùng ục, ruột gan Loan như thắt lại rồi thì cơn đau bụng nổi lên nhâm nhẩm. Đúng rồi chiếc dạ lầy lép kẹp đang bóp những hạt cơm vô hình. Loan càng thấy cay đắng hơn. Nó mỉm cười một mình, ánh nắng dài lên mặt nó. Khối tròn vàng chóa lên. Hỡi mặt trời, hãy nhìn ta. Hỡi lá cây cùng chim chóc. Loan nhắm mắt lại, khắp người nóng ran, ngứa ngáy như mọc rôm cùng khắp da thịt. Cơn đói mỗi lúc một tăng lên dữ dội hơn. Loan đổi thế nằm cho đở nhức nhối, nó chỉ dịu đi một lát rồi đâu lại vào đó. Mồ hôi Loan bắt đầu vã ra, biến áo sơ mi xông lên một mùi nắng chua của mồ hôi. Ánh nắng không đủ sức hong khô, chỉ làm chiếc áo nóng lên mùi hôi khó chịu.

Không lẽ mình chịu nằm chết đói đây sao ? Loan thầm nghĩ. Mọi cử động của Loan trở nên rời rã, đầu óc Loan choáng váng. Không thể nằm mãi đây được. Loan cố vùng dậy, nhưng cử động của Loan chỉ uể oải. Loan gần như không muốn thở nửa. Mỗi lần cử động mạnh, bụng lại quặn đau. Loan đứng dậy. Hai đầu gối như mềm ra, trở lên run rẩy. Những bước chân Loan dẫm trên lối sỏi nghe rào rạo, nhưng hình như Loan không còn thấy cảm giác ở chân nữa. Tất cả đều dồn lên bụng và đau thắt ở đó. Loan cố đi thẳng người, nhưng hình như có một sức mạnh nào đó ấn cổ làm Loan khom người xuống.

Loan nuốt nước bọt, mồ hôi vã ra khắp người ri rỉ từ chân tóc đến cổ, ngực. lưng. Mọi nơi đều ngứa ngáy khó chịu. Hai tai Loan bắt đầu ù. Để tự trấn tĩnh, Loan thầm gắt : người gì mà dở quá vậy, mới đói đây mà. Ta nhất định chịu được. Phải được ! Hãy đi thẳng người lên.

Loan ra khỏi công viên. Nó đi dọc theo vỉa hè, con đường nắng chói chang. 12 giờ trưa, các công, tư sở tan, xe cộ đông nườm nượp. Loan đi giữa đám người nhộn nhịp ồn ào, giữa bụi khói xả nồng nực. Cơn đói sau khi hành hạ Loan dữ dội đã dịu lại. Ruột Loan bớt quạn đau nhưng người mệt mỗi vô cùng. Con đường từ đây tới quán Anh Vũ còn xa, đồng hồ nhà Bưu Biện Sài gòn đã chỉ 12 giờ 15. Không chắc đã gặp được Minh ở đó.

Măi nửa tiếng sau, Loan mới tới nơi, quán Anh Vũ bắt đầu vắng khách, chiếc máy ra đi ô cuối phòng đang loan tin buổi trưa.

Loan bước chân vào quán, nó dảo mẳt nhìn quanh Minh không còn đó. Không lẽ mình chịu đói đi ra. Loan nghĩ bụng, và tự dưng nó thấy hồi bộp, mặt nóng lên, mồ hôi nhỏ giọt. Loan nghĩ đến phương pháp “ăn tráng miệng” của Minh. Dễ dàn quá, chỉ việc vào bếp cắp miếng cơm cháy ra là xong, nhưng Loan thấy ngượng ngùng làm sao. Loan nhìn xung quanh. Loan có cảm tưởng tất cả mọi nguời đều nhìn rõ mọi ý tưởng trong đầu Loan. Hai chân Loan như dính xuống sàn nhà không nhắc lên nổi.

Loan quan sát lại những người đang ngồi ăn một lần nữa. Họ vẫn cắm cúi ăn, hình như chẳng ai để ý đến Loan. Loan mỉm cười. Mình chỉ khéo lo xa. Hãy mặc kệ thì đã sao.

Loan mạnh dạn tới một bàn trống. Nó không ngồi xuống như khách hàng. Nó chỉ thò tay vào ống tăm, nhón một cái cắn lên miệng, không ai để ý đến Loan. Mọi người ai lo phần nấy. Loan thấy vững bụng hơn và hết hồi hộp.

Để cho mọi người tưởng lầm mình vừa mới ăn cơm xong, Loan ngồi xuống ghế, nghếch chân lên ghế khác. Nó cũng xỉa răng, chép chép miệng. Một đứa nhỏ, con hàng bán nước mía ngoài cửa vào, nó tới các bàn thu dọn những chiếc ly không. Tới chỗ Loan ngồi, không thấy chiếc ly nào nó hỏi :

– Uống nước mía không ?

Loan xỉa răng ngửa mặt lên gắt :

– Uống gì mà uổng lắm thế ?

Thằng bé con ôm chồng ly đứng lựng khựng ở trước mặt Loan có vẻ bối rối :

– Tôi tưởng anh chưa uống chớ !

Loan lượm nó một phát, không trả lởi. Thằng bé con đi khỏi. Loan nghĩ bụng mình đóng kịch cũng khá đó. Màn kịch đầu Loan đã đóng xong. Và bây giờ. Loan như đã có trớn. Nó đứng dậy mạnh bạo hơn, xốc lại quần, miệng vừa ngậm tăm xỉa răng. Loan khất thưởng đi vào nhà bếp như một kẻ vừa ăn uống no nê.

Mấy cái phuy nấu cơm đang được hai người lực lưỡng xối nước rửa. Ở trên một bệ cao còn mỗi một giỏ cơm. Trên đó có một miệng cháy to nhưng không được vàng, nó cháy đen. Loan đứng tỉnh, một tay chống mạnh, một tay cầm chiếc tăm xỉa răng, chép miệng chóp chép. Một trong hai người rửa thùng phuy ngừng tay. Anh ta đứng thẳng người lên, tươi cười hỏi :

– Cơm cháy kia đen quá hả mầy ?

Loan mỉm cười gật đâu đáp lại. Anh chàng lực lưỡng chỉ ngay người bạn đứng cạnh :

– Me xừ này nấu đó, dở ẹc, tao nấu thì khỏi chê, cơm cháy vàng ngậy. Chu choa, mấy cậu học sinh khoái tổ mẹ. Chờ chiều ăn đi, thứ cơm này chỉ cho heo ăn được thôi.

Loan bỗng thấy lo lắng, không lẽ hắn đã nói thế, mình lại cứ lấy ăn thì còn ra cái thể thống gì nữa. Gã thanh xiên kia bị bạn lật tẩy, đâm ức bèn ra lịnh cho Loan :

– Mày cứ ăn đi coi có chết không nào ? (Hắn quay sang người bạn) Mày làm nhà sư lắm !

Gã kia vênh váo :

– Sư chớ sao không sư ? Mày nói thiệt nó khỏi có thèm ăn đi, nó mới ăn cơm xong no căng rồi.

Loan thấy “tình hình” mổi lúc thêm nguy khốn cho mình Loan không biết làm sao cho được lòng cả hai ông nhà bếp. Cơn đói bắt đầu lên cơn nữa Loan chỉ đành đứng xỉa răng, mặt vẫn làm ra vẻ tươi cười tỉnh táo.

Hai anh nhà bếp kê nhau mỗi lúc một găng, không ai chịu kém ai một lời. Miếng cơm cháy chỉ cách Loan cở ba bước chân, nó phơi mình trước đám ruồi nhặng bay vo ve. Loan biết miếng cơm đã bắt đầu ôi. Không thể trùng trình được nữa. Chỉ 5,10 phút nũa là bọn nhà thầu sẽ đến bê thùng cơm trên xe chở đi cho heo ăn.

Hai anh nhà bếp đã nói đến nghệ thuật đổ nước vào gạo làm sao cho vừa lành sao cho khi cơm chín thì rẻo thơm. Loan không cần biết đến những thứ đó, nó chi cần có cái nhét vào miệng ngay trong lúc này. Loan thấy khó khăn khi muốn thực hiện ý định.

Gã đàn ông bị chê nấu cơm dở nói :

– Hôm nay tại lửa lớn quá, vả lại lúc cơm gần chín, tao mắc đi tiểu nên mới để quá…

Gã kia cười hô hố :

– Mày nói vòng vo Tam Quốc một hồi rồi đâu cũng vô đó hết trơn à ! Tại mày dở vậy thôi.

Gã kia không kém cải lại :

– Dở sao được, tại tao quên.

– Quên là dở rồi.

– Quên và dở khác nhau xa mày ơi !

Gã kia đổ quạu :

– Tao không thèm nói chuyện với mày nữa, chán thấy mẹ.

Người bạn càng chọc tức :

– Tại nói không lại.

Gã kia buôn cái phuy đến phịch xuồng đất :

– Ô hay sao mà mày chọc quê tao hoài vậy cà, tao đã biểu tao không muốn nói chuyện đó nữa.

Người bạn ngừng lại cười ngất :

– Không nói mà cái miệng lép xép hoài.

Gã kia tức giận ra mặt, gã đá cái khuy và xối nước ào ào.

Từ nảy Loan vần đứng nguyên chỗ cũ, lời qua tiếng lại của hai người như một bức rào cản không cho Loan tới gần giỏ cần xé để bẻ một miếng cơm cháy. Loan nghĩ bụng không lẽ mình lại bỏ đi ra vì sự gấu ó của hai người.

Hai người đã thôi không còn cãi vặt nữa. Ai làm việc nấy. Hình như họ quên cả sự có mặt của Loan. Không thể được Loan phải nghĩ đến cái bụng đói của mình truớc hãy nhắm mắt bỏ qua, gạt ra ngoài tất cả tự ái sẳn có. Loan dợm chân bước lại gần giỏ cần xé. Một người trong bọn ngẫng lên :

– Ủa, mày tính ăn cái cơm cháy đen đó sao ?

Loan trả lởi liền :

– Ăn chứ sao không ăn.

– Mẹ cơm cháy cho heo mày cũng ăn sao ?

Tới nước cùng rồi, Loan nghĩ bụng không ăn cũng dại. Lúc đó nó chỉ cần ghĩ đến cái bụng đang lép kẹp của nó, nó không thể vì chút tự ái xằng bậy mà xuội lơ luôn.

Nghĩ vậy Loan cúi xuống bẻ một miếng cơm cháy thật lớn, miếng cơm nguội ngắt, những con ruồi đậu trên miếng cơm bị động bay vùng lên. Loan nói cho đỡ ngượng:

– Ăn một miếng coi có chết không nào, nghe các ông gây lộn hoài, tôi rầu quá.

Cả hai người đàn ông cùng cười :

– Mày có vẻ chịu chơi đó lỏi tì ạ ! Thôi chiều tới nhé ! Chiều tới tao để cho miếng cơm thật ngon thật vàng.

Loan cầm miếng cơm cháy lủi ra ngoài quán rắc tàu vị yểu, muối tiêu ăn ngon lành. Quán lúc này đã vắng tanh vắng ngắt. Ăn uống xong Loan bước ra khỏi quán. Nó lại phân vân không biết đi đâu cho hết buổi chiều nay.

4

Loan lại trở về bến xe An Đông ngủ đở một đêm. Trong túi Loan không còn nhột xu nhỏ. Chị Bảy thấy Loan thì cười ngất :

– Tao tưởng mày chết bờ chết bụi đâu rồi chớ, thiệt là cóc chết ba năm quay đầu về núi.

Loan mỉm cười nụ cười buồn bã. Chị Bảy hỏi đốp chát luôn :

– Mày cỏ tiền thuê ghế bố không đó ?

Loan lắc đầu, chị Bảy nheo mắt, đưa lay xoắn lấy tay Loan đau điếng :

-Tao biết cái bản mặt mày mà, quân này bạc bẽo thấy mồ, mày đâu có bỏ được tao…

Chị Bảy vừa nói vừa cười, đôi mắt chị lẳng lơ, liếc xéo Loan. Hôm nay chị không ngồi ở cái ghế xích đu như mọi bữa. Chị đứng tựa cửa, chiếc áo ni lông màu xanh dương bó sát thân thể mập tròn của chị làm những múi thịt ở nách ở hông nổi lên có ngấn, tròn lẳn như đòn bánh lét. Chị đu đưa cái chân, chiếc mông tròn như cái thúng của chị lắc lư theo. Chị Bảy hôm nay coi bộ vui vẻ hơn mọi bữa. Loan nghĩ thế. Nó vui vẻ theo :

– Hồi này, chị có khá không chị Bảy ?

Chị Bảy cười tít mắt :

– Lai rai à, nếu tao không có những thằng đền ngủ nhờ như mày thì tao giàu từ khuya rồi.

Loan biết chị Bảy chỉ nói đùa mình nên không giận, nó nói chống chế :

– Ăn nhàm gì đâu chị, thằng em chị mà.

– Ừa, mày là em tao, mà mày có giúp đở gì được tao đâu ?

– Tiền bạc thì em không có còn chị sai bảo gì em làm được em đâu dám từ…

Chị Bảy cười nửa miệng :

– Nói nghe ngon lành quá há, chỉ sợ điều tao nhờ vả mày làm không nổi thôi.

– Được, chị cứ nói nghe thử coi.

– Thiệt hén !

Loan gật đầu đầy tin tưởng. Chị Bảy nói liền :

– Mày phụ việc cho thuê ghế bố với tao được không ? Như vậy là mày có công ăn việc làm luôn.

Loan không ngờ chị Bảy lại đề nghị một cách ngang xương vậy. Loan mừng thầm :

– Tưởng việc gì khó khăn chứ việc đó thì em chịu liền. À, nhưng ông xã chì đâu ?

– Ông xã tao hả, bị bắt bạc cả tuần nay rồi. Tao mệt quá chừng, tuần nay, đêm tao không được chợp mắt lấy một phút nữa.

Loan nói với vẻ cương quyết hơn :

– Được, em sẽ phụ giúp chị bắt đầu từ đêm nay. Chị thức tua đầu hay em thức ?

– Thôi tua đầu để tao thức, tua sau cho tới sáng là mày, chịu hôn ?

Loan gật đầu, chị Bảy đề nghị :

– Mày vô ngủ trưa đi, bây giờ mới 9 giờ.

Loan toan bước đi, chị Bảy gọi giật lại :

– Nè nhỏ, lại tao biểu.

Loan trở lại. Chị Bảy móc tiền trong túi ra đưa cho Loan :

– Tao cho mày hai chục, đi ăn uống gì cho no rồi đi ngủ.

Loan đỡ lấy tiền :

– Em ăn rồi, nhưng đi uống cà phê, mấy hôm nay nghèo quá.

Loan ra ngay quán cà phê bán trên vỉa hè. Một cái bàn thấp, dăm bảy cái ghế con, một người đàn bà cỏn ít tuổi ngồi ngay cạnh bàn, bên hai cái hỏa lò đỏ rực. Chị ta luôn tay chuyên nước sồi từ chiếc ấm nhôm vào cái lược cà phê. Nước cốt chảy vào một cái siêu sành. Ánh lửa từ bếp lò chiếu hắt lên làn mặt chị ta hồng hồng. Hơi nước bốc lên nghi ngút, phảng phất hương thơm cà phê ngầy ngậy.

Loan tới kéo một chiếc ghế ngồi xuống. Loan kêu một ly cà phê sữa nhỏ, người đàn bà ngừng tay ngẩng lên :

– Chờ chút tao lược cà phê ngon cho mà uống.

Trong khi chờ đợi, Loan ra mua mấy điếu thuốc rubi hút. Mấy ngày hôm nay, Loan mới được hút một điếu thuốc, nó hít một hơi đài, thở khói ra đằng mũi khoan khoái… Loan nhìn ra đường, mới xa bến xe có ít lâu mà nó đã có cảm tưởng như lâu lắm. Cảnh vật vẫn không có gì đổi khác. Những chiếc xe hàng xếp hàng thẳng thắn dọc theo lề đường. Bên cạnh mỗi chiếc xe có một chiếc quầy bán vé, đèn néon sáng choang. Chưa về khuya nên bến xe hãy còn bán vé, một tốp người ngồi quây quần đánh bạc ngay trước mũi xe, một vài người thua đậm nên la ó ồn ào. Ở một chỗ khác, Những tay nhậu cởi áo vắt vai ngồi uống lai rai ở quán cóc. Họ cười, nói văng tục luôn miệng. Cà phê bưng ra, Loan uống từng hớp nhỏ. Chị chủ quán hỏi.

– Lâu quá, sao không thấy mày tới uống cà phê ?

Loan nói dối :

– Tôi mới đì làm xa về.

– Tại sao lại về ?

– Không thích, vả lại kiếm chắc chả được bao nhiêu.

Chị đàn bà khoanh hai tay lên đầu gối :

– Mày về đây lại chạy xe hả.

– Không, tôi đâu có chạy xe bao giở.

Chị ta cười chớt :

– Vậy hả, tao cứ ngỡ mày chạy xe chớ. Về lại đây, mày kiếm được việc gì làm chưa ?

Loan chỉ tay sang bữa kia đường, nơi cho thuê ghế bố của chị Bảy :

– Tôi về giúp Chị Bảy coi ghế bố ban đêm.

Chị đàn bà nhíu mắt nhìn Loan, chị ta nói giọng sững sờ :

– Vậy hả ?

Loan ngờ vực hỏi lại :

– Có sao không ?

Chị đàn bà ngắm nhìn Loan, hỏi một câu không ăn nhập gì vào câu chuyện :

– Mày bao nhiêu tuổi rồi ?

– Mười bảy tuổi.

Chị ta nhe răng ra cười :

– Hèn gì…

Chị nhìn sang bên kia đường :

– Chồng mụ Bảy mới bị bắt bài mấy bữa rày, mày cố giúp chỉ cho ngoan nghe mậy….

Loan nhận thấy trong lời nói của chị đàn bà có ẩn ý gì, nhất là nụ cười của chị ta. Chị ta nói thêm một câu :

– Trông mày cũng bảnh bao đấy chứ, tao tin chắc mày sẽ được chị Bảy cưng lắm.

Loan càng hoang mang hơn sau câu nói đó. Nhưng Loan không muốn đi sâu thêm vào câu chuyện :

– Tôi làm cho chị ấy ăn lương chớ bộ giúp không đâu.

– Chỉ trả mày bao nhiêu tiền lương ?

– Chưa biết, nhưng chắc cũng sống được. Tôi thấy chị Bảy là người tốt.

Chị đàn bà lại cười :

– Chỉ lúc nào mà chả tốt. Nhất là cỡ nhỏ nhỏ như mày chỉ khoái lắm. Rồi mày coi, tao nói có sai mày đừng kêu tao là chị nữa.

Lời nói của chị đàn bà mỗi lúc một rắc rối hơn, khiến cho Loan càng thêm băn khoăn. Loan không muốn đào sâu thêm, nó uống nốt cà phê toan đứng dậy, thì chị đàn bà nói tới :

– Ê sáng mai mày ra quán tao ăn điểm tâm không ?

Loan bực mình nói xẵng :

– Có tiền thì ra.

Chị ta nhìn Loan bằng con mắt ranh mãnh :

– Không có tiền cũng cố ra ăn nghe mậy. Ăn ghi sổ rồi chị Bảy trả.

– Đâu có được.

– Được mà, chẳng lẽ chỉ tiếc mày một hai hột gà sao.

Loan thấy ngồi lâu thêm bực mình nên nhứt quyết đứng dậy :

– Khỏi thèm nói chuyện với chị nữa, nói gì không đâu.

Loan băng qua đường còn nghe tiếng cười đuổi theo của chị đàn bà.

Chị Bảy ngồi ở ghế xích đu, thấy Loan tới bèn ngoắc lại :

– Nè, em ra chị biểu.

Loan dừng lại, chị Bảy hỏi :

– Mày biết chỗ ngủ chưa ?

– Thì ngủ ở ghế bố như mọi bữa chớ gì ?

Chị Bảy đứng dậy :

– Đâu có phải, mày theo tao.

Loan theo chị Bảy vào nhà, đi quá suốt một gian nhà kê đầy ghế bố, quẹo sang trái, tới một căn phòng nhỏ, tương đối ấm cúng. Giường nệm êm ái, có đèn ngủ đàng hoàng, mùng buông sẵn. Chị Bảy chỉ chiếc giường :

– Đó em ngủ đây !

Loan phân vua :

– Phòng của chị mà tôi ngủ đâu được.

Chị Bảy cười rất tự nhiên, chị đưa tay lên vuốt má Loan :

– Tao cho mày ngủ ở đây, không chịu sao. Mày chỉ ngủ tới ba giờ sáng rồi tao vô đánh thức mày dậy, lúc đó tao ngủ.

Nghe chị Bảy nói hợp lý. Loan gật đầu :

– Dạ cũng được.

Chị Bảy vén cái mùng chui vô trong sửa soạn lại tấm “ra” cho phẳng phiu. Loan còn đang đứng tần ngần ở ngoài, chị ta thò đầu ra kêu :

-Vô nằm ngủ đi mày…

Bỗng nhiên Loan trở nên luống cuống :

– Dạ, nhưng chị còn ở trỏng.

Chị Bảy cười khì khì :

– Trời ơi, thằng cù lần, bộ tao là cùi sao mà mày không dám vô.

Căn phòng này cách biệt hẳn với nhà kê ghế bố nên Loan cũng cảm thấy bối rối. Trống ngực Loan đập thình thịch. Chị Bảy không thấy Loan có phản ứng gì, nên nói :

– Vô đi mày, mày coi tao như chị còn e lệ gì mới được chớ.

– Nhưng…

Loan tiến lại gần đầu giường, rồi đứng khựng lại ở đó. Chị Bảy bực mình, vén mùng chui hẳn ra ngoài kéo tay Loan :

– Bực mình mày hết sức, thiệt tao đối đãi với mày còn hơn với ông cố nội tao.

Bàn tay mềm mát của chi Bảy cứ nắm lấy cổ tay Loan. Khuôn mặt chị ngửa lên, khuôn mặt tròn, đôi mắt nhỏ, dài long lanh dưới ánh đèn. Tiếng nói của chị trở nên mất bình tỉnh :

– Vô ngủ đi mày !

Tiếng nói gần như một lời năn nỉ. Loan dùng dằng nửa muốn gỡ cổ tay mình ra khỏi bàn tay chị Bảy, nửa không dám vì sợ chị Bảy giận.

Chị Bảy kéo Loan lại gần mình, Loan luống cuống :

– Đừng chị, buông ra…

Chị Bảy lắc đầu, nói một câu không ăn nhập gì tới việt ngủ nghê của Loan :

– Chị tốt với em, em có bỏ chị không ?

Loan lắc đầu, tiếng nói của Loan như lạc đi, yếu ớt :

– Không…

Gương mặt chị Bảy bỗng tươi lên :

– Vô ngủ nhé !

Loan không trả lời, nó thả rơi người xuống giường theo đà tay của chị Bảy. Mùi nước hoa “ô đờ cô lôn” ở người chị Bảy thoang thoảng. Loan đã ngồi cạnh chị Bảy. Chị đẩy Loan vào mùng :

– Vô ngủ đi em.

Cái cảm giác xốn xang, mới mẻ bỗng dậy lên trong ngực Loan, làm nó bần thần như kẻ mất hồn. Cái cảm giác đó lần đầu tiên đến với Loan đày ứ trong đầu làm lương tri Loan như bị một màn sương phủ. Căn phòng vắng vẻ, ánh đèn néon rọi qua làm vải mùng chiếu lên khuôn mặt Loan, khuôn mặt đờ đẫn non nớt. Chị Bảy nhìn vào mặt Loan, đôi mắt đẹp, hàng lông mi cong óng mượt. Chị Bảy nghĩ bụng, tại sao thằng con trai lại có nổi một sức đẹp đến thế. Nó đang ở trong tay chị, đang chín mùi giữa tuổi căng đầy nhựa sống.

Chị vuốt tay trên mặt Loan, trên đôi mắt đẹp, chiểc mũi dọc dừa. Hơi thở còn nóng hôi hổi trong lòng bàn tay chị, chị bỗng thấy bàn tay mình run rẩy, chị dừng tay trên mép Loan, đôi môi, đôi môi xinh quá. Chị Bảy cúi xuống trong sự ham hố đến cuồng bạo.

Loan mở bừng mắt ra. Nó đẩy vai chị Bảy, cố vùng khỏi tay chị, vùng khỏi cái cảm giác ngột ngạt. Mái tóc chị Bảy xổ ra, rủ xuống phủ kín cả khuôn mặt Loan.

Loan mở to mắt, nó nhìn thấy khuôn mặt chị Bảy, khuôn mặt dại khờ, đần độn, cái cảm giác xốn xang đầy ứ trong ngực Loan, Loan nuốt nước bọt. Loan cố sức đẩy vai chị Bảy ra :

– Đừng chị. đừng…

Chị Bảy như cuồng si trong cảm giác ham hố, chị như không nghe tiếng nói của Loan. Chị giằn mạnh Loan xuống giường… Những chiếc hôn ẩm ướt đặt lên cổ, trên má Loan làm Loan nhột nhạt. Nó vùng mạnh, Loan bị dằn vặt trong cái cảm giác vừa thích thú vừa e thẹn.

Loan chới với, bàn tay nó bấu mạnh vào vai chị Bảy. Chị Bảy đau điếng, hơi nới lỏng Loan ra. Nó quay phắt người lại, đạp thốc vào người chị Bảy. Chị Bảy lăng đi một vòng. Chị quay người lại, mở to mắt nhìn Loan, khuôn mặt đứa con trai vừa thẫn thờ vửa có vẻ hổi hận. Nó ngồi dậy, lê dần vào góc giường ngồi nhìn xững chị Bảy.

Sau một phút sửng sờ, chị Bảy bình tĩnh trở lại, chị nhìn xéo Loan không nói gì. Chị vuốt mái tóc bị xổ tung ra sau gáy, vấn gọn lại. Chị thòng chân xuống giường tìm guốc, vén mùng chui ra, chị đứng dậy ra chỗ công tắc đèn. Tiếng công tắc kêu tách khô khan. Căn phòng tối mù. Tiếng chị Bảy cất lên :

– Ngủ đi !

Rồi Loan nghe tiếng cửa sập lại, tiếng khóa trái bên ngoài. Loan thở dài, nằm xuống nệm. Con mẹ giam mình rồi. Loan không nói được câu nào, bóng tối mông lung giam kín Loan trong tĩnh mịch. Tất cả những tiếng động bên ngoài đều xa vắng… Loan chợt nghĩ đến những câu nói bóng gió của người đàn bà bán cà phê hồi nảy. Trong giây phút vừa qua Loan đã rõ. Cái cảm giác nôn nao thích thú chưa tan hẳn trong người Loan, cái cảm giác nửa vời chưa thỏa mãn, chưa phai qua những chiếc hôn ham hố của người đàn bà sành sỏi. Mùi nước hoa còn phảng phất đâu đây. Loan sờ tay lên nệm chăn còn nóng hơi người. Tất cả những cảm giác đó dâng lên trong cơ thể Loan, máu trong người Loan hình như chảy mạnh hơn, Loan thẫn thờ nằm dài người trên nệm, nó lăn người đi ôm một cái gối vào lòng… Nó nhắm mắt rúc đầu gối… Loan muốn quên tất cả. Nó thầm nghĩ sao mình lại nằm đây ?

Chị Bảy trở ra ghế xích đu ngoài cửa chị ngẫn ngơ thả rơi người trên ghế. Cái cảm giác ấm ức trong người chị không được thỏa mãn. Chị nằm ngửa mặt nhìn lên ngọn cây cao. Thấp thoáng sau bóng lá cây những sao đêm nhấp nháy. Về khuya gió lạnh dần, người chị nóng bừng bừng, chị nhắm mắt lại mỉm cười, chị vòng tay khoanh trước ngực, bắt chéo hai chân lên nhau. Chị nghĩ đến giây phút vừa qua, giây phút thật hiếm hoi của một người đàn bà căng đầy nhựa sống ít được thỏa mãn. Chi nghĩ đến gã chồng già hồi chưa bị bắt. Hắn ốm nhom, yếu đuối suốt ngày miệt mài trong cạnh bạc, khi về tới nhà thì say mèm, lăn ra ngủ. Nhiều đêm chị vào giường nhìn người chồng, chị thở dài… Chị lần mò ra những chiếc ghế bố tim sự thỏa mãn với một người đàn ông xa lạ.. Chị được thỏa mãn một cách dễ dàng nhưng rồi sau đó chị quên ngay…

Nhưng với Loan, cái cảm giác đụng chạm còn ngây ngất trong cơ thể… chị nhắm mắt lại nằm thu hình trên ghế xích đu.

Loan mệt mỏi quá nên ngủ thiếp đi. Nó buông thả ý nghĩ, kệ muốn đi đến đâu thì đi…

Nữa đêm Loan thức giấc dậy, vì hơi thở nóng hổi phì phào bên tai. Bàn tay chị Bảy lần mò trên ngực, trên cổ Loan. Một cánh tay Loan mỏi rừ vì cả thân thể người đàn bà nằm đè lên. Loan không dám cử động. Nó yên lặng nằm nghe mọi cử động của người đàn bà. Loan thấy e thẹn, sụ ham hố của chị Bảy không còn làm Loan thích thú, nó bực dọc muốn thoát ra khỏi bàn tay vuốt ve mỗi lúc thêm bạo dạn hơn nữa của chị Bảy.

Loan cựa mình, nằm xoay mặt vào tường. Chị Bảy ghì vai Loan lại gọi nhỏ :

– Cưng ơi.

Loan đưa lay lên gỡ bàn tay của chị Bảy ra khỏi vai mình, giọng Loan bắt đầu bực dọc :

– Chị kỳ quá, để nguyên nào…

Loan định ngồi dậy. Chị Bảy giữ chặt lấy Loan :

– Đi đâu vậy.

Loan tìm cớ :

– Đi ra coi ghế bố cho chị.

Tiếng chị Bảy cười nhẹ :

– Khỏi cần tao có nhờ người khác rồi. Nằm đây ngủ cho… khỏe.

Loan đành nằm chịu trận. Bỗng chị Bảy cắn một cái vào bả vai Loan. Loan đau điếng vùng ra :

– Kỳ quá vậy ?

Chị Bảy bèn vuốt nhẹ lên má Loan :

– Thằng này nhát thấy mồ… người ta thương mà.

Loan nằm co rút người lại như con tôm, cố tránh những cái ngắt, cái véo mà Loan cho là vô lý của chị Bảy.

Trời tối thui, tiếng chị Bảy òn ĩ bên tai Loan :

– Nếu cưng ngoan ngoãn, cưng muốn gì cũng đnợc hết ráo. Tao may mặc quần áo nè, sắm xe sô lếch nè… chơi thả đàn…

Loan vẫn bướng bỉnh lắc đầu, chị Bảy thôi không còn rọ rạy cái tay nữa, chị nói, nói toàn những chuyện “trời ơi đất hởi” đầu không :

– Cưng sẽ sướng nhất trên đời, đâu có ai biết tới “chuyện đó”. Ngoài mặt thì tụi mình vẫn chị chị em em, nhưng…

Nói tới đó, chị Bảy bỗng cười rúc rính, chị ôm chặt lấy Loan hôn một hơi dài lên má nó. Loan cựa mình, tránh những cái hôn kế tiếp của chị ta. Chị Bảy chặc chặc lưỡi :

– Thằng em này khó tính quá, nhát như thỏ để, những đứa khác bằng tuổi mày thì tụi nó… quá trời

Loan phản ứng một cách yếu ớt :

– Nhưng tôi không thích vậy…

Chị Bảy véo nó thêm một cái nữa :

– Mày đã cứng đầu mà lại còn ngu nữa, mất mát gì đầu mà mày giữ kỹ quá vậy.

Loan chống chế :

– Tui không quen chuyện đó…

Chị Bảy xì một tiếng :

– Lảng nhách à, chưa tới lúc mày phải vái tao, xin xỏ…

Nói xong, chị lại hứ một tiếng, Loan vẫn nằm co rút như con tôm, chị Bảy lấy móng tay nhọn chỉ mạnh vào lưng nó :

– Nằm kiểu gì mà kỳ cục quá vậy ?

Loan vừa đau, vừa nhột, nó giật thót người.

Chị Bảy tìm thấy nhược điểm của Loan nên cứ cù lét Loan hoài… Loan vừa nhột vừa cáu. Nó khó chịu hành động của chị Bảy nên vùng tay ra.

– Chị kỳ cục quá à, tôi không thích đùa vậy. Nhột thấy mẹ.

Chị vẫn chớt nhả :

– Mày hết cứng đầu chưa ?

Loan lại gắt :

– Tôi làm gì đâu mà cứng đầu.

Chị Bảy lại vít cổ Loan, ôm đầu nó vào ngực mình :

– Bộ tao cắn mày sao mà mày sợ dữ vậy ?

– Mà tôi không thích vậy !

Loan cố cựa mình, chị Bẩy nới lỏng tay ra. Cánh tay mềm mát của chị Bảy vẫn ở dưới đầu Loan. Loan thấy thoải mái hơn, nó tiếp tục nhắc cái đùi nần nẫn của chị Bảy để xuống giường. Sau một hồi chọc phá Loan, chắc hẳn chị Bảy đã mệt, chị nằm ngửa người, mặc kệ Loan… Chị thấy thích thú khi bàn tay giận dữ của Loan đụng chạm vào thân thể chị…

Loan bỗng thấy chị Bảy “ngoan ngoãn”. Chị ta im lặng để Loan muốn làm gì thì làm. Loan chỉ nghe thấy tiếng thở dài sườn sượt của chị… Loan cho rằng chị Bảy giận mình, nó ngừng tay và lắng nghe. Chị Bảy hơi cựa mình, rút tay ra khỏi đầu Loan.

Sự im lặng đột ngột của chị Bảy khiến Loan trở nên khó nghĩ. Chị nằm quay lưng lại phía Loan. Chị Bảy giận Loan rồi chăng ? Cơn buồn ngủ của Loan tin biến mất… Đôi mắt Loan nhìn chong chong vào bóng tối mung lung. Chị Bảy cựa mình, tiếng giường chuyển động, tiếng quần áo của chị Bảy nghe xột xoạt. hình như có tiếng nút áo mở bựt. Chị Bảy chép miệng.

Cái cảm giác nôn nao của Loan hồi tối tan biến hết. Loan chỉ còn thấy lo âu. Loan nghĩ đến những lời òn ĩ của chị Bảy hồi nãy : “Nếu cưng ngoan ngoãn cưng muốn gì cũng được hết ráo…” Rồi lời nói xa nói gần của con mẹ bán cà phê, đôi mắt mụ nhìa Loan đầy ẩn ý. Rồi đến thân phận Loan hiện tại. Tất cả những ý tưởng đó hỗn độn trong đầu Loan, chúng chống đối nhau quyết liệt. Mặt Loan tự nhiên nóng bừng bừng…

Loan nghĩ đến chị Bảy, sự ham hố của chị ta cùng những lời hứa hẹn. Người đàn bà quá quắt lúc này đã nằm im lìm. Loan không biết chị ta đang nghĩ gì hay đã ngủ. Mình không thể hèn hạ được, không thể sống bám vào một người đàn bà để cầu lấy sự vinh thân.

Ý nghĩ Loan bị cắt ngang khi chị Bảy cựa mình, chị ta buông rơi một cánh tay ngang người Loan, cánh tay trần mềm mát. Chị tiếp tục trở mình, bàn tay Loan đụng vào da thịt chị ta.

Không thể chịu đựng được nữa, Loan van nài.

– Chị Bảy ơi ! Đừng làm thế kỳ quá…

Tiếng chị Bảy dỗ dành :

– Đừng sợ… có ai biết đâu..

Lúc này Loan thấy lo sợ nhiều hơn thích thú. Loan ngán tai tiếng, ngán dư luận đàm tiếu. Nhất là lời nói bóng gió của người đàn bà bán cà phê hồi tối, Loan nghĩ đến những con mắt của mọi người sẽ nhìn Loan vào buổi sáng ngày mai. Loan sẽ ngột ngạt vì những cái nhìn đó.. Tiếng chị Bảy lại òn ĩ :

– Không ai biết đâu…

– Biết chớ, ai cũng biếl hết.

– Mày không nói và tao không nói thì ai biết được. Nếu chuyện này lộ ra chỉ có mày nói thôi.

Loan bị đổ thừa nên cố cải :

– Tôi không nói, nhưng người ta nhìn thì biết liền.

Chị Bảy cười khích khích :

– Ngu quá, nhìn mà biết được, bộ mày ngủ với tao rồi có dấu vết ra mặt sao ?

Chị Bảy nói xong, càng xáp gần tới Loan hơn :

– Mày ngây thơ quá, bởi vậy tao mới thương chớ, còn những đứa khác thì còn lâu tao mới tâng tiu.

Loan hết chỗ lùi nên đành nằm chịu trận cho chị Bảy mặc sức vuốt ve… Loan bắt đầu thấy thích thú trở lại. Loan phản ứng một cách yếu ớt.

– Thôi chị Bảy, làm vậy mắc cở quá à.

Phản ứng dể thương của Loan càng làm cho chị Bảy khoái nó hơn. Chị ta ôm ấp vỗ vè nó.

Loan nằm nghĩ tức mình nên nói “huỵch toẹt” ra :

– Con mẹ bán cà phê nói đó.

– Con mẹ cà phê nào ?

– Con mẹ ở bên kia đường.

Chị Bảy á à một tiếng:

– Thiệt mẻ nói không ?

Loan chắc chắn :

– Thiệt !

– Tại sao mẻ biết dược ?

Loan không biết trả lợì sao, chị Bảy trở nên bực dọc :

– Rồi sáng mai con mẻ sẽ biết tay tao.

Bỗng nhiên Loan làm lo sợ. Nếu chuyện gây gổ giữa chị Bảy và mụ bán cà phê tùm lum lên thì Loan chẳng còn mặt mũi nào, Loan bỗng thấy hồi hộp, nó năn nỉ chị Bảy :

– Thôi chị, bỏ qua đi, con mẹ đâu có nói gì quá xá đâu.

Chị Bảy vẫn hậm hực :

– Nhưng tao cũng phải làm cho ra lẽ. Mẹ nói sao mày nói lại nghe coi.

Loan nghĩ bụng, bây giờ chỉ còn cách nói nhẹ đi cho con mụ bán cà phê thì chị Bảy mới hết bực mình :

– Mẹ có nói gì đâu, mẹ nói rằng nếu ở với chị Bảy thì chỉ sẽ cưng lắm… Chị Bảy là người tốt…

Chị Bảy hừ một tiếng :

– Hèn gì mày “bạc đãi” tao, mày sợ con mẻ à ?

– Đâu có !

– Không có mà mày không… tao. Nói cho mày biết tao không cần nữa đâu. Làm bộ hoài.

Chị Bảy làm mình làm mẩy ra mặt. Loan đâm lo, nó nghĩ bụng dẫu sao cũng phải nói cho con mẹ vui lòng rồi mình sẽ tính sau :

– Đâu có, em biết chị có “lòng tốt” mà.

Chị Bảy hậm hực, giọng chị ta tức tửi :

– Tao biết mà, “tình đời đen bạc”.

Nói xong, chị Bảy nấc lên, Loan càng cuống. Nó nói :

– Trời ơi, chị Bảy nói vậy oan cho em quá !

Chị Bảy xoay mạnh người, nằm nghiêng sang một bên chị quay lưng lại phía Loan. Một hồi sau Loan nghe tiếng chị Bảy nức nở :

– Đời đen bạc, tao biết đời đen bạc mà. Tao tốt với mày mà mày khi tao, mày có coi tao ra gì đâu. Mày đi đi, đi liền bây giờ tao không cần mày đâu.

Loan thật khó nghĩ, không ngờ chị Bảy lại làm mình làm mẩy đến thế được. Cỏ lẽ vì Loan “bạc đãi” chị ta quá chăng ? Loan tự kiểm điểm lại hành động của mình Loan chẳng làm gì quá đáng ngoài chuyện từ chối chuyện ấy vì thấy… chướng. Kể ra thì chị Bảy cũng là người tốt, bằng chứng là đã từng giúp đỡ Loan từ bao nhiêu lâu nay. Vậy mà chỉ có một “chuyện vặt” đó Loan lại nỡ từ chối. Kể ra thì chị Bảy cũng tệ thật. Hai ý tưởng trả ơn và điều tiếng rối tung trong đầu Loan. Chị Bảy nằm kia chỉ cách Loan khoảng nửa sải tay. Chị ta tấm ta tấm tức khóc như con nít hờn…

Chị Bảy thấy Loan im lặng thì biết rằng nước mắt của mình đã gây được ít nhiều hiệu quả với Loan. Chị la khóc nhưng vẫn để ý lắng nghe mọi động tĩnh phía Loan. Chi Bảy biết trước sau gì Loan cũng phải xiêu lòng, chẳng phải nó yêu thương gì chị, mà nó là người tốt, nó ngán ai buồn về mình.

Nghĩ vậy, nên chị Bảy càng làm tới, chị khóc to hơn. Chị kể lể. Nào là chị tốt với Loan ra sao, khi Loan không có tiền, đáng lý ra Loan phải nằm đường nằm chợ thì chị “mở rộng cửa” đón tiếp Loan. Chị nghĩ rằng Loan là người tốt.

– Không ngờ… (chị Bảy khóc nức lên) ừa, không ngờ “đời bạc bẻo như nhau”…

Giọng chị ta dằn dỗi, cay đắng làm sao. Khiến Loan trở nên bùi ngùi cảm động. Loan nuốt nước bọt, nó muốn nói với chị Bảy rằng, chị đừng buồn nữa. Nhưng Loan không thể nói được, Loan vẫn thấy “làm sao ấy”. Loan nghĩ bụng, sao mụ đàn bà này lại quái ác đến thế được. Có thiếu gì cách để Loan trả ơn, chẳng hạn như nó sẽ làm đầy tớ không công cho chị Bảy. Thiệt là Loan ở vào một thế “kẹt” tiến thối lưỡng nan. Trong khi đó chị Bảy vẫn nằm úp mặt xuống gối khóc hưng hức. Loan thấy ái ngại, thấy lương tâm mình bứt rứt, nó cố ý vớt vát lần chót :

– Chị Bảy à !

Chị Bảy không trả lởi. Loan cũng im lặng một lát rồi nói tiếp, giọng nói nó trở nên khàn khàn :

– Chị Bảy, em mang ơn chị thiều lắm, em xin trả ơn bắng cách khác… Chuyện này, em sợ quá chị à… Ngộ lỡ.

Loan nói đến đó rồi ngưng lại, nó nín thở. Chị Bảy gắt gỏng :

– Thôi tao khỏi cần mày nữa, tao hiểu hết lòng dạ mày rồi…

Loan càng bứt rứt hơn, nên năn nỉ :

– Khổ quá, em đã nói…

Tiếng chị Bảy lớn hơn :

– Tao khỏi cần, đi đi.

Chị ta giáng thêm một đòn cân não :

– Mày bạc đãi tao à, tao muốn hại may lúc này đâu có khó khăn gì, tao la lên là mày mò vào giường tao có được không ?

Loan choáng người, không ngờ người đàn bà này lại ghê gớm đến thế. Coi bộ mụ dám Iàm lắm. Loan thoắt nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, đến lính, đến trăm thứ khốn khổ sẽ xảy ra nếu Loan không biết điều. Loan đâm cuống, nên cãi bừa :

– Mà vụ này đâu có phải do tôi…

Chị Bảy đã thôi khóc, giọng chị ta bỗng trở nên đanh thép :

– Nhưng tao thưa với lính là do mày có được không ? Trả lời coi.

Loan cắn chặt răng muốn bật máu môi. Chị Bảy đe dọa một cách tỉnh bơ :

– Dĩ nhiên lính sẽ nghe tao chớ đâu có nghe mày.

Loan không còn biết nói sao, nó vừa lo sợ vừa tức giận. Chị Bảy cười nhạt :

– Nhưng tao đâu có thèm làm trò đó.

Loan thở phào, nó thấy nhẹ nhõm hẳn người. Nhưng nó vội nghĩ ngay. Hẳn là con mẹ này lại muốn giở trò gì nữa đây. Quả nhiên điều suy nghĩ của Loan không sai mấy. Chị Bảy bỗng chép miệng thở dài :

– Tao đâu nỡ làm chuyện thất đức đó, nhưng nay tao đã chót… thế này rồi, tao bị mày khi rẻ rồi.

Loan vội chụp lấy cơ hội :

– Em đâu dám khi rẻ chị.

Chị Bảy như nhìn thấy tận tim đen Loan. Chị ta nói một cách chắc chắn :

– Đừng chối mày ơi ! Qua mặt tao sao được, tao tiếc rằng tao già rồi mà còn khờ dại. Rồi mày thoát khỏi đây mày sẽ đi rêu rao cùng thiên hạ ràng tao “thế này thế khác” thì tao còn mặt mũi nào sống ở đời nữa. Loan hấp tấp :

– Em xin thề, không bao giờ em mang chuyện này đi nói hết.

Chị Bảy chép miệng, nói như than phiền :

– Tin sao được, thề bồi ờ đời này có ăn nhằm gì đâu mày.

Trong giây phút này Loan không còn biết người đàn bà muốn gì nữa, sẽ hành hạ Loan đến mức độ nào. Chị Bảy tiếp :

– Tao đã để ý thương mày hồi mày mới tới, nhưng hồi đó tao mắc kẹt thằng chả. Tối nay thấy mày trở lại tao mừng “hết lơn”. Tao ngở rằng mày đâu nỡ tệ với tao… không ngờ tao đã phản bội chồng để chuộc lấy sự thất vọng…

Nói đến đó chị Bảy lại khóc nức lên, chị nói trong giọng ướt nước mắt :

– Trời ơi ! Chắc tao chết mất, chết đi cho rồi…

Tâm thần Loan bấn loạn lên. Thấy chị Bảy khóc một cách mùi mẫn, nên Loan ngán. Nếu chị Bảy vì “chuyện đó” mà chết thật thì khổ cho Loan quá. Chị Bảy giật mình :

– Tao sẽ tự vận chết, tao nhục quá rồi…

Loan từng nghe thấy chuyện nhiều người đàn bà vì bực tức một điều gì cũng dám liều lắm. Đằng này chị Bảy, đã chót tính chuyện đồng trời này, rồi không được Loan a tòng, dĩ nhiên chị ta phải ức lắm phải tìm một lối giải thoát cho đỡ ngượng. Nghĩ đến điều đó Loan muốn toát mồ hôi hột… Loan tự trách mình, mất mát gì đâu mà mình giữ gìn kỹ lưỡng quá vậy…

Căn phòng tối mò mò, tường gạch, cửa đóng kín mít, ngoài chị Bảy ra có ai biết đâu mà sợ. Ý nghĩ đó thoáng hiện ra trong đầu óc Loan. Loan cảm thấy mạch máu mình chạy mạnh hơn bình thường. Loan e thẹn với ý nghĩ đó. Loan rụt rè không dám đưa tay mình sang phía chị Bảy nằm.

Lại thêm một mối lo nghĩ nữa đến với Loan, biết chị Bảy còn chịu nữa không, hay là chị ta giận rồi. Loan thấy cổ họng mình khát khô. Chị Bảy vẫn còn nằm tấm tức khóc, chị nhắc đến chuyện tự vận hoài, nghe ghê quá Loan vừa hồi bộp vừa lo sợ.

Chị Bảy hình như chẳng buồn để ý gì đến Loan nữa. Loan thấy sự bứt rứt ở trong người mình mỗi lúc một gia tăng. Loan hay thở từng hơi dài. Đến lúc này Loan lại mong muốn chị Bảy nói với mình một lời, bất cứ là lời gì. Nhưng chị Bảy không nói, chị ta còn mải than thân thách phận. Cuối cùng Loan đảnh liều gọi nhỏ :

– Chị Bảy ?

Chị Bảy không trả lời, nhưng chị khóc nhỏ hơn. Loan nghĩ bụng có lẽ chị đã nguôi ngoai giận phần nào. Chị không gào thét, dằn vặt như hồi nãy nữa, chị chỉ còn khóc ti tỉ, ấm ức…

Loan càng vững lòng tin hơn. Nó nghĩ bụng, mình sẽ xin lỗi chị ta, rồi cũng đành… nếu chị muốn.

Bóng tối đồng lõa với những ý nghĩ vừa nảy sinh trong đầu óc Loan mỗi lúc một lớn hơn. Trong phút chốc Loan quên tất cả, Loan quên cả những ý nghĩ đầu tiên về danh dự, tai tiếng này nọ từng dằn vật Loan suốt mấy tiếng đồng hồ qua. Nói quên hẳn là không đúng, những ý nghĩ đó chỉ loáng thoáng hiện trong đầu Loan rồi tắt ngay. Trong lúc này chỉ còn hình ảnh của chị Bảy nổi bật. Và Loan phải làm vừa lòng chị ta. Trong một vài giây Loan biết minh vô lý, nhưng lẽ phải đó cũng bị những hình ảnh gợi cảm trong đầu óc Loan xóa nhòa ngay.

Loan nhẹ nhàng giơ tay lên. Bàn tay Loan lúc nảy bỗng trở nên run rẫy một cách lạ thường, nó rời rã làm sao.. Loan lại nuốt nước bọt. Hình như bàn tay Loan bắt đầu chạm vào da thịt ở bả vai chị Bảy. Vai chị run theo đà từng tiềng nức tức tủi… Loan thấy vai mình mỏi rời rã, nó phó mặc bàn tay rơi xuống. Bả vai chị Bảy mát lạnh sàn cứng. Những ngón tay Loan tự động xiết trên da thịt người đàn bà…

– Chị Bảy !

Chị Bảy ngưng khóc, chị nghe ngóng. Chị thấy bả vai mình, nơi bàn tay Loan đặt lên tê dại… Bỗng nhiên chị lại thấy nhột nhạt, chị lắc mạnh vai. Bàn tay Loan càng bịu chặt hơn. Giọng Loan hấp tấp :

– Chị Bảy…

Loan lan người lại gần hơn. Chi Bảy nghe thấy hơi thở của Loan. Chị Bảy để mặc người mình lan theo đà tay co của Loan. Tóc chị ta xổ tung ra, giọng Loan nghe thều thào :

– Em không xấu với chị nữa đâu…

Chị Bảy nằm nghẹo đầu sang một bên, khắp người mạch máu chạy mạnh làm thân thể rời rã. Bàn tay Loan loạng choạng sờ lên mặt chị Bảy trong mớ tóc rối…

Mùi nước hoa “ô đờ cô lôn” thoan thoảng trong mớ tóc rối bời… Loan nghe một tiếng thạch sùng tắc lưỡi đâu đó… Loan có cảm tưởng mình chơi vơi, lún sâu mãi vào một không gian xa lạ… Chiếc đùi chị Bảy biếng lười thả rơi xuống nệm. Những ngón tay chị nới lỏng, vuốt ve trên cánh tay Loan.

Giọng nói của chị đứt quãng :

– Mày ghét tao… ghét tao không hả Loan ?

Loan không trả lời được nữa, nó lắc đầu… Chị Bảy thở dài sườn sượt. Những ngón tay chị viu lấy một gấu mùng. Chị ta xoắn lấy vội vã, như sợ nó vuột mất… một góc dây mùng đứt bựt, Loan thoắt giật mình :

– Gi đó ?

Tiếng chị Bảy ú ớ :

– Cái mùng… cái mùng nó đứt dây…

Một nửa người Loan bị vướng víu, lúng túng như bị tấm lưới chụp lên. Muỗi bị động bay lên reo vo ve. Bóng tối tràn ngập trong phòng. Tiếng chị Bảy trở nên cuống quít :

– Trời ơi, cái mùng đứt dây rồi, muỗi…

Bàn tay chị Bảy khua tìm chiếc công tắc đèn ngủ ở đầu giường. Chiếc công tắc bằng nhựa cứ trượt đi đụng vào gỗ nghe lách cách :

– Tao phải bật đèn lên… mắc lại dây mùng chứ !

Loan cũng khua tay lên đầu giường tìm. Bàn tay Loan chồn vào tay chị Bảy. Chị ta nắm lấy hấp tấp, móng tay chị ta xiết chặt trên cổ tay Loan đau điếng, rồi nới lỏng dần… Hình như chị nói gì lảm nhảm trong miệng, Loan không nghe rõ.

Trong sự tĩnh mịch của căn phòng nhỏ chỉ còn có tiếng muỗi reo vo ve. Tiếng thạch sùng tắc lưỡi.

Chị Bảy tay tìm chiếc công tắc đèn lần thứ nhì. Chị nắm lấy trong lòng bàn tay, ngón tay cái đặt hờ hững trên cái nút bấm. Chị ta nói nhỏ :

– Phải bật đèn lên chứ ?

Nói xong, chị cứ nắm chặt nút bấm đèn trong tay. Chị hỏi lại Loan :

– Bật đèn lên không ?

Loan ừ nhỏ rồi lại lắc đầu :

– Thôi… kỳ lắm.

Chị ta yên lặng phân vân và lười biếng không muốn nghĩ gì. Chị cứ nắm chắc công tắc đèn. Chị nhắm nghiền mắt…

Tâm trạng của Loan lúc này thật chán nản, nó nghĩ bụng mình không tá túc được mãi ở nơi này, làm một thú đồ chơi bẩn thỉu cho con mẹ chủ dâm đãng. Bốn giở sáng Loan lén trở dậy…

… Xung quanh chị chỉ có bóng tối, chị rã rời trong cái cảm giác si dại còn sót lại trong cơ thể.

Loan lúng túng trong chiếc mùng đứt dây, nó giơ tay nâng cao đỉnh mùng lên khỏi đầu. Loan ngồi trên giường, ngay bên cạnh chị Bảy.

Tiếng công tắc đèn bật tách. Ánh điện loé lên từ chiếc đèn có chụp hồng, đặt trên chiếc bàn ngủ kê ở đầu giường. Ánh sáng làm thành một quầng tròn. Loan nhìn thấy chiếc hình đóng khung của chị Bảy để ở đó. Tấm hình bán thân cười toe toét. Một chiếc gối xô nghiêng lọt xuống mùng, nó lùng bùng trong phần vải mùng chưa tuột hẳn khỏi mép giường. Những con muỗi theo lỗ hổng lọt vào trong mùng đang bay vo ve ở một góc nào dó.

Chị Bảy giở minh, co chân lên, giơ tay phát một cái đến đét vào đùi. Một vệt máu nhỏ miết dài trên màu da trắng nhễ nhại của chị ta. Những sợi tóc rối xõa trên mặt chị, trên một phần ngực trần, Loan vội quay mặt đi. Chị Bảy tự động kéo một chéo mềm mỏng phủ lên thân thể mình.

Loan thở dài, nó cúi mặt, mím môi rồi lắc đầu. Không còn gì sót lại trong đầu óc Loan lúc này. Đầu óc Loan trống rỗng và mệt mõi… Ý tưởng chán nản lần lần xâm nhập rồi đầy ứ trong đầu…

Chị Bảy đưa tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trên mặt. Đôi môi khô héo của chị nở một nụ cười, chị mở bừng mắt ra chớp nhẹ :

– Nằm xuống đây cưng !

Loan nhìn xuống chị Bảy, đôi mắt nó mở lớn, nỏ lắc đầu xửng sờ. Ánh sáng dọi trên mặt chị Bảy, khuôn mặt tròn vảnh vạch, đôi mắt lờ đờ nhìn Loan. Chiếc mũi lớn, hai chiếc má núng nính, chiếc dây chuyền vàng nhỏ xíu óng ánh trên bộ ngực thỗn thện. Loan quay mặt đi… Loan thấy ngao ngán lạ lùng. Nó muốn thoát ra khỏi chiếc mùng tù lúng này ngay lập tức.

Nhưng chị Bảy đã co tay Loan lại, kéo nó nằm xuống cạnh mình :

– Nằm xuống đây cưng !

– Tôi buộc lại dây mùng…

Chị Bảy giữ dịt lấy Loan :

– Hừ, kệ nó…

Loan nằm nín thinh bên cạnh chị Bảy. Mắt nhìn bâng quơ lên đỉnh mùng méo mó. Chị Bảy đưa tay đỡ lấy cằm Loan, xoay mặt nó lại phía mình :

– Loan, Loan giận chị sao ?

Loan không nói câu nào, mắt nhìn đâu đâu, Chị Bảy vổ nhẹ vào má Loan :

– Ô hay, cưng giận chị sao ? Có gì đâu.

Loan vẫn không trả lời, vẫn nhìn đi chỗ khác, thở dài. Chị Bảy an ủi :

– Có gì đâu mà buồn, từ nay chị sẽ hết sức cưng chiều em. Em muốn gì cũng được hết, chị sẽ thương em mà…

Loan càng thêm chán nằn sự đụng chạm với chị Bảy. Loan không còn thấy một chút nào thích thú. Nó thấy da thịt mình nhớp nhúa. Những lòi ỏn ẻn của chị Bảy bên tai chỉ càng thêm khó chịu. Tiếng chị Bảy trở nên rền rĩ :

– Loan ơi, đừng buồn em, có gì đáng buồn đâu.

Trong lúc này những lời nói xa nói gần cua con mụ bán cà phê hồi tối lại vang lên trong đầu óc Loan. Rồi điều tiếng này, tiếng nọ trong tương lai… khi mặt trời lên, khi Loan đứng ở trước cửa nhà, sự vuốt ve mơn trớn của chi Bảy. Loan nghĩ bụng mình không thể sống như vậy đươc. Loan chợt thấy hối hận về hành động của mình vừa qua. Mặt Loan nóng bừng lên, khi nghĩ đến từng động tác của mình, sự ham hố si mê của chị Bảy. Nó nhắm nghiền mắt lại, nó không còn dám nhìn Chị Bảy.

Chị biết chị không còn trẻ trung gì, chị lớn tuổi. Chị không được ngon lành như những đứa con gái mới lớn, Chị có bổn phận chiều đãi Loan như một con mồi đáng giá.

° ° °

Loan lầm lùi đi, đầu óc suy nghĩ miên man. Con dường Nguyễn Hoàng xa hun hút. Hàng cây bên đường cao vút, những ngôi sao trên bầu trời lặn gần hết. Ở phía đông ngôi sao mai chưa lặn bầu trời đã ửng hồng…

Một chuyến xe lửa khởi hành sớm. Tiếng còi tàu hú lên một hồi còi dài. Lửa từ dưới gầm đầu máy tàu phà ra đỏ rực. Tiếng xe chạy rầm rập trên đường sắt làm một vủng đất rung chuyển.

Trong những khung cửa toa tàu, những khuôn mặt hành khách nhìn xuống thành phố. Loan đứng ngơ ngác nhìn theo đoàn tàu dài thậm thượt mất hút ớ cuối cùng đường. Làn khói mờ, khen khét còn phảng phất đâu đây.

Loan tự hỏi mình sẽ đi đâu. Loan rẽ vào vườn hoa, ở đó cây cối còn đẫm sương đêm. Chiếc ghế đá lạnh ướt, Loan lấy tay chùi qua loa rồi ngả lưng nằm xuống. Trời sáng rõ dần, xe cộ bắt đầu di chuyển nhiều trên lộ. Những ngọn đèn đường đã tắt.

(còn nữa)