Văn học VNCH: Nguyễn Thụy Long- Loan mắt nhung (5&6)

5

1

Loan đi lang thang, nó không biết đi đâu. Ba ngày hôm nay, từ đêm Loan bỏ nhà chị Bảy ra đi, nó lại sống lại những ngày cũ. Những ngày không nhà, không cửa, không tương lai.

Mấy lần Loan toan trở về nhà Minh, nhưng cuối cùng khi tới đầu con đường hẻm, Loan lại trở ra. Minh đã quá tốt với Loan, vậy mà Loan vẫn không làm nổi gì để đáp lại thịnh tình của bạn. Tất cả, đối với Loan chỉ toàn thất bại, những thất bại đắng cay chồng chất những bất hạnh. Chẳng qua là tại số mạng. Loan chép miệng tự an ủi mình. Buổi chiều đã gần tàn. Con đường Lý thái Tổ dài hun hút. Xe cộ nối đuôi nhau di chuyển như một dòng thác lũ. Bụi mù mịt, quần áo Loan bẩn lem nhem. Một ngày nữa sắp hết… Khi đi qua một căn nhà, Loan đưa mắt nhìn tấm lịch treo trên tường. Hôm nay là ngày thư sáu. Loan chợt nhớ đến cái hẹn với Thiệu vào chiều thứ bảy. Ngày mai chắc chắn Loan sẽ cỏ ít tiền để tiêu pha, không đến nỗi đói khát. Loan nhất quyết lần này mình sẽ tiêu pha một cách dè sẻn hơn để tránh tình trạng nhẵn túi.

Loan nghĩ đến khuôn mặt dễ thương của Thiệu, đôi mắt đứa em mở lớn quan sát Loan. Nó sẽ đặt tay lên bàn tay Loan, nói bằng giọng xót xa : Em thấy anh đổi khác nhiều, anh gầy hơn tuần trước. Rồi nó chăm chú ngồi nghe, miệng hơi hé mở như nuốt lấy từng lời nói của Loan. Cuối cùng Thiệu sẽ đưa cho Loan một gói tiền, trong đó toàn là bạc lẻ. Loan biết những đồng bạc đó Thiệu kiếm bằng cách nào. Thiệu phải thức từ đêm nọ sang đêm kia ngồi hầu bài cho mẹ và các bà. Số tiền đó Thiệu không dám tiêu pha, nó cất giữ chờ tới chiều thứ bảy để gặp Loan. Nhiều lần Loan cảm động, khi cầm tiền của Thiệu Loan ngượng ngùng không dám nhìn thẳng vào mặt em. Nó nói lí nhí như nói với một người lớn :

– Anh sẽ cố gắng để nên người.

Ngày mai, Loan sẽ gặp lại Thiệu, Loan nao nức. Nhưng nó lại buồn ngay. Mai nó sẽ kể cho Thiệu nghe chuyện gì. Loan đỏ mặt, không lẽ chuyện ấy… Loan chưa bao giờ dấu em một chuyện gì. Lần nào cũng vậy, Thiệu luôn luôn nhắc nhở :

– Phải kể hết nghe anh, đừng dấu em chuyện gì nhé !

Từ những lần trước, Loan không dấu Thiệu một chuyện gì. Nhưng lần này… Loan tự thấy xấu hổ mình nhơ nhớp quá rồi. Cái cảm giác cuồng loạn lúc đó, bây giờ chỉ còn để lại niềm xót xa lẫn tủi nhục. Mai Loan sẽ gặp lại Thiệu, điều đó Loan không muốn chút nào hết. Loan tự an ủi, thôi đành Loan phải nói dối, nói dối một lần…

Mình có bao nhiêu việc phải làm, bao nhiêu điều hứa hẹn phải hoàn tất. Việc tìm Vinh trố. Mấy ngày nay Vinh trố vẫn bặt tam… Loan đã đi khắp các hang cùng ngõ hẻm. Loan định bụng lần này mà túm được cu cậu, Loan sẽ bạt tay cho mấy cái nên thân rồi xách về nhà trả. Loan chỉ cần làm tròn lời hứa, rồi sau đó Loan bỏ dạy học.

Mặt trời xuống thấp, nắng chỉ con vương vất trên ngọn cây cao. Phía chợ cá Trần Quốc Toản những hàng quán đã bắt đầu bán, mùi cá bớt tanh tưởi.

Loan nghĩ bụng, mình chẳng có việc gì thì rẽ vào này chơi một lát. Khuya đi tìm chỗ ngủ cũng chẳng muộn. Loan vào đám đông, tiếng nhạc từ một ki ốt vảng ra. Một bài hát khôi hài rẻ tiền. Ở một góc quán, một đứa nhỏ ngồi đánh giầy ngồi gõ thùng gỗ nhái giọng Tùng Lâm:

– Má nó đi Saigon… Tía nó đi Saigon… Thím nó đi Saigon..

Đứa nhỏ ngồi hát một cách vô tư, lâu lâu lại cười lên sằng sặc một mình. Thấy Loan đi qua, nó ngừng hát :

– Ê, ê lỏi tì đi đâu đó mậy !

Loan dừng lại nhìn nó, Loan nghĩ bụng chẳng nên dính đến những thằng hủi làm chi cho mệt, Loan tính đi nó lại cất tiếng :

– Này ! Này !

Loan ngoải đầu lại. Mặt đứa nhỏ tỉnh khô :

-… Công dân ơi… đứng lên đáp lời sông núi.

Thấy vẻ mặt tức giận của Loan, nó cười ré lên, đập thùng thình thịch xuống đất. Cáu quá Loan gắt :

– Tao không thèm giỡn với mày đâu nhe ranh con.

Thằng bé con vênh mặt lên :

– Ủa, tao giỡn với mày hồi nào, lãng nhách à, tao ca chớ bộ. Muốn cấm tao ca nữa sao. Bộ mày khoái làm cha lắm hả ?

– Tao không làm cha ai hết nhưng đừng có chọc tao.

Đứa bé lại cười ré lên :

– Tưởng mày ham làm cha thì tao sẽ thân tặng mày một cái áo đen để rước mày lên nhà thờ cho rồi.

Loan bực mình, hừ một tiếng rồi bỏ đi. Vừa đi được hai bước, chợt có một tiếng nói khác cất lên :

– Đừng chọc thầy tao mày.

Nghe tiếng nói quen quen, Loan dừng chân quay phựt lại, Vinh trố, chính nó đang đứng dựa lưng vào một góc quán cười toe toét. Nó cúi đầu thấp xuống xá dài một cái :

– Thầy ạ !

Loan thủng thỉnh đi lại, dõng dạc hỏi :

– Ê, chú đi đâu mấy hôm rày ?

Vinh trố vênh mặt lên :

– Vậy “cháu” đi đâu mà lại lang thang ở đây ?

Loan xẵng giọng ;

– Đừng có hỗn !

Vinh trố lại cúi thấp đầu xuống xá thêm cái nữa :

– Dạ đ. m. thằng nào còn hỗn với thầy.

Nó đứng thẳng người dậy, nắm chặt tay :

– Thằng nào hỗn với thầy con sẽ đánh thấy con đĩ mẹ.

Nó quay sang thằng đành giày :

– Mày hỗn với thầy tao phải không mày ?

Thằng đánh giầy nhún vai :

– Em đâu có dám hỗn.

– Vậy mày chọc thầy tao phải không ?

– Dạ đâu dám !

– Xá thầy tao một cái coi.

Thằng đánh giầy quì xuống đất, vòng tay xá thấp tới tận hạ bộ :

– Coi được không đại ca ?

Vinh trố làm mặt nghiêm :

– Được đó, thôi cho đứng dậy, ngoan.

Vinh trố quay lại Loan :

– Thầy thấy chưa, tụi nó ngoan lắm, em làm xếp tụi nó mà thầy, còn nhiều nữa, để em kêu lụi nó đến trình diện.

Loan lầm lì :

– Tôi không giỡn với chú, thôi theo tôi về nhà.

Vinh trố nhăn mặt :

– Về nhà chi vậy ?

– Tôi chỉ cần chú về nhà, tôi nói tử tể.

Vinh trố vênh mặt nhìn Loan :

– Nhà em cũng ăn nói tử tể đấy. Nhà em nói lại rằng nhả em không có về.

Loan thấy cứng với Vinh trố không ổn, nên thấp giọng :

– Thôi về nhà đi, ba má mong lắm đó.

Vinh trố đút tay vào lúi quần, nhún vai :

– Không ai mong tôi hết, tôi về nhà để họ xiềng tôi như con chó ấy à ?

Loan vẫn ngon ngọt :

– Không đâu, tôi hứa, nếu chú không trốn đi…

Vinh trố lầm lì nhìn Loan :

– Kẹt quá, không được, nhất là về phải học “thầy”.

Loan cố nén giận :

– Việc đó không thành vấn đề, vì tôi cũng không dậy chú nữa kia mà.

Vinh trố quay lưng lạl phía Loan :

– Vậy thì xía vô chi vậy ? Giữa chúng ta đâu còn gì.

Loan quá tức, nhưng còn cố nén giận, Loan đặt tay lên vai Vinh trố, xoay người hắn lại :

– Chú hỗn vừa chứ, tôi không thế nào tướng tượng nổi…

Vinh trố nhin chằm chằm vào mặt Loan :

– Có sao không ? Đi đi…

Trông mặt Vinh trố lúc ấy lì lợm, bướng bỉnh. Trẻ con đánh giầy không biết từ đâu kéo đến một lúc một đông. Chúng đứng quây tròn hai người vào giữa. Chúng xì xào :

– Thầy thằng Vinh trố đó !

Một đứa khác bịu môi :

– Trông như c.c. !

Loan đưa mắt nhìn lũ trẻ đứng bao quanh minh, nó cũng thấy hồi bộp. Vinh trố cười nhạt :

– Mày thấy chưa, khó sống ở đây lắm.

Loan cố giữ bình lĩnh, nó nghĩ bụng, mình phải tỏ ra không sợ bọn chúng mới được. Loan bỏ tay xuống khỏi vai Vinh trố :

– Các chú muốn gì ?

Vinh trố dõng dạc :

– Không muốn gì hết, nhưng có chịu đi khỏi đây không thì biểu.

– Không đi có sao không ? Chú quên là tôi còn có quyền xách cổ chú về nhà à ?

Vinh trố nhún vai :

– Sức mấy, xách thử coi, bố khỉ, thấy người ta nhịn thì cứ tưởng bở.

Những đứa bên ngoài lao nhao :

– Đánh bỏ mẹ nó đi.

Loan đứng dậy thủ thế. Nó đảo mắt nhìn bọn nhóc ti, thằng nào thằng nấy hờm sẳn thùng gỗ. Loan vẫn thường nghe nói bọn đánh giày mỗi lần đánh lộn thưởng dùng thùng gỗ phang địch thủ. Chúng đánh lộn tàn bạo còn hơn Lê Dương. Loan biết chắc, dù muốn dù không cũng không thoát khỏi đánh lộn. Loan thoáng suy nghĩ với trên dưới mười đứa mình không chắc đã thắng nổi nhưng không thể để chúng khinh thường.

Vinh trố đằng hắng :

– Tao còn nhớ hoài cái tát tao lãnh ở nhà, mày đâu có “ngon”, lúc đó tao yếu thế mà. Nếu có giỏi thì mày “pạc co” với tao ở đây.

Loan cười khinh khỉnh, làm tỉnh nhìn Vinh trố từ đầu đến chân :

– Mày sức mấy, tao đâu có thèm đánh lộn với con nít.

Vinh trố trợn tròn mắt nhìn Loan rồi nhìn bọn đàn em :

– Tụi bây nghe thấy chứ, “thầy giáo” không thèm đánh lộn với con nít. Vậy thằng nào thấy mình còn con nít thì ra khỏi đây đi, còn tao là người lớn rồi.

Một đứa khoảng mười tuổi rẽ đám đông hùng hổ nhảy vào :

– Tao con nít đây, vậy chấp tao cầm cái thùng này nghe.

Vứa nói, nó vừa dừ dừ cái thùng trước mặt. Vinh trố dang tay xô nó ra :

– Dang ra mày, để tao…

Thấy không thể nhịn nữa, Loan nghĩ bụng, trước sau gì bọn chúng cũng sẽ mần thịt mình. Tốt hơn hết là mình làm trước. Loan lựa lúc Vinh trố còn đang ba hoa, nó nhảy tới, đấm móc một cú vào cầm Vinh trố.

Vinh trố ngã ngửa xuống đất, không kịp để Vinh trố trỗi dậy. Loan nhảy xổ lại đè nghiến lên bụng thoi tới tấp vào mặt địch thủ. Vinh trố cố lăn người đi tránh những cú đầm như mưa bất của Loan, nỏ chửi thề :

– A, đ. m. đánh lén !

Lúc đó Loan như một con thú đừ, nó dằn ngửa Vinh trố xuống đất đưa hai chân hai tay xiết vào cổ Vinh trố. Vinh trố giẫy dụa, nó kêu ú ở :

– Đ. m. đ. m., tụi bây… đập… nó cho tao…

Đang ngồi trên bụng Vinh trố, Loan vội đưa mắt canh chừng bọn lỏi, nó xiết tay mạnh hơn trên cổ địch thủ !

– Đ. m. tụi bây, thằng nào đập tao, tao bóp chết ngắt.. thằng này gấp.

Ở bên ngoài đám đông lao nhao, hò hét :

– Buông ra, buông nó ra liền, không tao đập chết.

Nhưng chúng chỉ la hét suông để dương oai riễu võ. Loan biết chúng không dại gì nhào vô. Vì Vinh trố đang ở trong thế thúc thủ. Loan chỉ mạnh tay thêm chút nữa là Vinh trố hết thở. Bọn đứng ngoài chỉ la hét. Loan nghĩ bụng phải dùng Vinh trố làm bình phong để thoát thân, không nên dại dội kéo dài trận đánh. Loan quát :

– Chịu thua chứ Vinh ?

Vinh trố mặt dầu vừa đau vừa nghẹn thở nhưng nó cũng cố sức vùng vẫy. Nó mím môi chịu đựng, cổ sức vặn người đi lấy đà… Cả thân thể Loan đè lên người nó nặng quá, khiến nó không còn cựa quậy nổi.

Vinh trố có là một đứa trẻ cứng đầu, liều lĩnh cũng khó thắng nổi Loan, một địch thủ lớn hơn nó đến năm, sáu tuổi. Vinh trố chỉ húng hăng khi cậy số đông. Nhưng lúc này bọn đàn em của nó cũng đang chịu thúc thủ.

Mặc dầu đang thắng thế trước địch thủ, nhưng Loan vẫn phải canh chửng chung quanh, nó luôn miệng hò hét :

– Ê, tụi mày giang xa tao ra, một thắng xáp lại gần là tao đập thằng Vinh trố một cái.

Để ra oai, Loan nâng cổ Vinh trố dọng đầu nó xuống đến cốp một cái. Vinh trố choáng cả đầu, nó nhăn mặt kêu :

– Úi gia, đau quá !

Lúc đó trông mặt Loan bỗng trở nên dữ dằn, vẻ hiền lành mọi khi đã biến đi hết. Loan gằn giọng :

– Mày muốn sống hay muốn chết hả ranh con ?

Khi nói Loan xiết mạnh tay hơn. Vinh trố thở khò khè, mắt trợn lên vì nghẹt thở. Nó ráng lắc đầu, nó chỉ mong sao thoát khỏi giai đoạn hiểm nghèo này. Loan biết ý Vinh trố muốn nói nên nới lỏng tay ra. Vinh trố thở dốc :

– Buông… ra…

Loan gắt :

– Buông ra sao được, nhưng mày chịu thua chưa ?

Vinh trố gật đầu :

– Chịu…

Bàn tay Loan vẫn giữ hờ ở cổ Vinh trố, vẫn ngồi trên ngực nó. Loan nhìn bọn nhóc tì :

– Chúng mày giang xa ra, thì tao thả thằng này.

Bọn nhóc lùi dần, vừa lùi vừa chửi thề :

– Đ. m. mày đâu có ngon, mày đánh lén mà.

Loan không nói không rằng, nó lại nâng cổ Vinh trố lên, đập đến cốp một cái nữa. Vinh trố đau quá, hóa cáu. Nó vùng mạnh, chửi thề :

– Đ. m. !

Nhưng Vinh trố vẫn không thoát khỏi hai bàn tay Loan, lúc này lại xiết mạnh hơn :

– Đã thế cho mày chết luôn.

Vinh trố oằn người. Cái xiết tay của Loan lần này làm mặt mũi Vinh trố xây xầm, tai ù đi. Nước rớt, nước rãi ứa ra miệng. Tiếng nói của Loan nghe xa xôi :

– Mày hết chửi thề chưa ?

Vinh trố chỉ còn một chút sáng suốt. Nó nghĩ bụng, thằng cha này dám bóp chết mình lắm, nó phải giữ thân. Vì bọn đàn em của mình vẫn còn đứng vây quanh, Vinh trố cố gắng đưa tay lên xua, ra hiệu cho đàn em giang xa hơn nữa.

Loan biết Vinh trố đã chịu thua và đã kiệt lực. Nó nới lỏng tay cho Vinh trố thở. Nhưng vẫn quyết liệt :

– Mày chịu thua chưa ?

Người Vinh trố lúc nảy rũ ra như chết. Thay vì gật đầu ra hiệu chịu thua nó lại lắc đầu. Loan lầm tưởng nên làm dữ :

– À, mày lì phải không ?

Vinh trố cuống quýt ra hiệu chịu thua. Loan cười nhạt :

– Mày chơi tao sao lại ranh con.

Vinh trố vẫn nằm yên ở dưới, nó thở hổn hển, Loan tiếp :

– Mày chịu về nhà chưa ?

Vinh trố lả người đi vi mệt mỏi, nó trả lời thật nhỏ. Loan biết ý nên gật đầu :

– Được, lần này tao tha mày, nhưng tao sẽ xách cổ mày về tận nhà, chịu không ?

Vinh trố đã dần dần lấy lại sức, nhưng nó biết mình vẫn chưa đủ sức phải công. Vá lại các đàn em của mình đã dang ra xa hết rồi, dù muốn cứu nó cũng không kịp. Vinh trố gắng nói :

– Buông ra, tao sẽ về…

Loan nhìn qanh, tụi đánh giầy đã lảng ra xa. Loan thấy Vinh trố đã chịu thua, nó nghĩ bụng không nên dồn chó đến chân tường. Nó nhắc một chân ra khỏi ngực Vinh trố :

– Phải biết điều nghe mày, lộn xộn tao đánh chết liền tại chỗ đó.

Loan ngồi ra khỏi người Vinh trố, nó bẻ quạch tay Vinh trố ra sau lưng, ra lệnh :

– Đứng dậy !

Vinh trố quỵ một chân, chống tay còn lại trên đất, uể oải đứng dậy. Nó nhăn mặt :

– Úi da, đau đầu quá !

Loan hầm hừ :

– Biết điều thì ngoan ngoãn, lộn xộn là gãy tay liền.

Vinh trố không dám cải, nó diu díu đi trước, Loan đẩy Vinh trố đi, đảo mắt nhìn quanh, bọn đánh giầy đi xa, Loan yên trí. Loan vừa đi vừa mắng mỏ Vinh trố :

– Mày tệ quá, mày không biết thương cha mẹ gì hết. Mày có biết mỗi lần mày bỏ đi như vậy, mẹ mày buồn lắm không ?

Vinh trố cười nhạt :

– Không ăn thua gì hết, mấy người đó còn mong cho tôi chết nữa kìa.

Loan vặn tay Vinh trố :

– Đừng ăn nói cái giọng mất dạy đó.

Vinh trố nhăn mặt :

– Thật đó…

Hai người đi ra khỏi khu chợ, tới đầu đường. Vinh trố đề nghị :

– Thầy nắm tay lôi hoài vậy, coi kỳ quá, tôi chạy sao nổi nữa ?

Loan nghi ngờ :

– Tao không tin mày !

Vinh trố cười nhạt :

– Tùy thầy, tôi thì thế nào cũng được, nhưng tôi thấy kỳ kỳ… Tôi đâu có ăn cắp, ăn trộm…

Loan nghe nói cũng hợp lý, nó nới lỏng tay vì tin rằng Vinh trố không đủ sức đánh lại Loan.

– Được nhưng biết điều thì ngoan ngoãn.

Vinh trố đưa mắt nhìn Loan :

– Vậy mới anh hùng chứ, nhưng tôi nói rằng có dịp tôi sẽ trả thù thầy liền tức thì.

Loan nhìn Vinh trố khinh thường :

– Sức mấy !

Loan để ý nhìn thấy xung quanh không còn bóng dáng một tên đánh giầy nào nên càng tự lin. Loan trở lại ngon ngọt với Vinh trố :

– Mày nên về nhà và ngoan ngoãn học hành. Mày đừng bỏ đi nữa. Hồi nãy tao phải mạnh tay với mày vì tao bị kẹt.

Vinh trố không nói câu nào. Nó đang đưa mắt nhìn quanh để kiểm đồng đảng. Xung quanh hai người vắng hoe, Vinh trố nghĩ bụng không lẽ tụi nó lại bỏ mình để thằng khốn nạn này hành hạ. Nghĩ thể, Vinh trố lại tự tin, không đời nào. Từ trước tới nay khi một thằng bị hạ là cả bọn tiếp sức. Sự vắng lặng này chỉ là một âm mưu giả tạo. Vinh trố hiểu xung quanh nó và Loan đang có những đôi mắt theo dõi từng bước đi, từng sơ hở.

Để đánh lạc sự canh chừng của Loan, Vinh trố bèn giả vờ ra ăn năn hối hận, nó nói lung tung :

– Về nhà kể cũng sướng cái thân, nhưng tôi ngán bà bô đánh quá.

Loan tưởng lầm Vinh trố đã biết nghĩ lại nên an ủi :

– Không lo, đưa mày về nhà tao sẽ nói dùm cho, miễn là mày biết điều ngoan ngoãn.

Vinh trố tỏ vẻ sợ sệt :

– Tôi sợ ông bô lằm, ông ấy dữ còn hơn cọp. Ông đánh tôi chết mất.

Loan tin tưởng :

– Cứ tin tao đi, tao nói thì được liền.

Trong khi Loan đang ba hoa, một bóng đen từ gốc cây đi ra. Nó nhặt một viên sỏi nhỏ ném vào lưng Vinh trố. Vinh trố biết đàn em đã tới tiếp cứu, nó càng nói nhiều hơn để Loan không để ý tới xung quanh.

Nghe tiếng động nhỏ, Loan đứng dừng lại :

– Cái gì đó ?

Vinh trố nói lấp đi :

– Có gì đâu.

Loan nghi ngờ :

– Chắc lại mấy thằng đàn em của mày chứ gì ?

Vinh trố khôn ngoan :

– Sức mấy, tụi nó trốn ráo rồi, muốn chắc chắn, mình ra thuê xe. Từ đây về nhà xa lắm…

Loan không có đồng nào trong túi. Nhưng nghĩ bụng, nếu mang Vinh trố về nhà được thì tiền bao xe bao nhiêu thì bà chủ không trả. Vinh trố gây tin tưởng :

– Mình ra đây chờ xe.

Loan không còn nghi ngờ nữa. Vinh trố và Loan cùng đi ra phía lề đường. Chỗ đó ngay cạnh một cái cây lớn, chính nơi một tên đánh giấy đương nấp. Loan đứng nhìn ra đường lưng quay lại phía chợ. Lúc này, Loan chỉ cầm hờ lấy bàn tay Vinh trố.

Từ sau thân cây một đứa bé đánh giầy rón rén đi ra. Nó cố gắng đi không gây một tiếng động nhỏ. Chiếc thùng đánh giầy giơ cao lên khỏi đầu.

Loan mải nhìn ra đường tìm xe. Thằng đánh giầy đã tới sau lưng Loan. Từ những ngả khác đồng bọn cũng đang bí mật kéo lại gần.

Loan không hề hay biết mảy may. Chỉ còn cách Loan chừng một bước, tên đánh giầy khều tay vào lưng Vinh trố ra hiệu. Vinh trố bèn chỉ tay ra phía đầu đường.

– Xe không đây rồi.

Loan vừa định ngoái đầu nhìn. Nhanh như chớp chiềc thùng gỗ trong tay tên đánh giầy cũng vừa hạ xuống.

– Chết mày rồi !

Vinh trố giật tay khỏi tay Loan, nhảy vọt sang bên cạnh. Loan bị cú đánh thình lình ôm đầu loạng choạng. Tên đánh giầy nhảy lới phang liên tiếp hai thùng nữa, miệng la :

– Tụi bây ơi, đánh chết mẹ thằng này đi.

Từ những gốc cây, nhiều bóng đen nhảy xổ ra la hét. Vinh trố nhảy vào đè nghiền Loan xuống đất đấm tới tấp, miệng vừa la vừa chửi thề :

– Đ. m. thầy, tao thoi thầy chết luôn.

Nó hét bọn đánh giầy :

– Tụi bây giang ra cho tao trả thù.

Loan oằn oại đưa tay lên ôm lấy đầu, những cái đấm cái đạp như mưa bất tới tấp trên người Loan. Giữa lúc đó bỗng có tiếng còi Cảnh sát ré lên.

Bọn nhóc tì dừng tay, chúng thoáng ngơ ngát. Một thằng bỗng hô lên :

– Lính tụi bây ơi !

Loan nằm oản oại dưới đất. Nó nghe thấy từng hồi còi dài, rồi tiếng chân của bọn nhóc rùng rùng bỏ chạy. Tiếng hô “bắt lấy, bắt lấy nó !” cùng tiếng gọi nhau :

– Chạy lẹ lên tụi bây ơi !

Sau đó Loan mê đi không có biết gì nữa…

6

Loan tỉnh dậy trong một căn phòng ẩm thấp. Nó sờ tay lên đầu, khắp đầu băng kín. Lúc này Loan mới thấy mặt mũi choáng vàng và nhức nhối. Loan sở tay lên chỗ nằm, một cái ghế vải ọp ẹp. Đầu Loan được gối lên chính cái áo của nó, trên người chỉ còn lại cái áo thun rách và chiếc quần xà lỏn. Căn phòng nhỏ hẹp, cửa đóng kín, tuốt trên cao mới có một vải cửa sổ. Giữa trần nhà, một ngọn điện vàng vọt. Từ phía cửa ra vào, vang vọng tiếng cười nói hình như của một đám đông nào đó.

Loan cố gắng ngồi dậy, mắt hoa lên. Nó phải vịn lấy vào thành ghế vải cho khỏi té. Loan nhìn căn phỏng chật hẹp rồi tự hỏi : đây là đâu ? Bỗng nhiên Loan thấy sờ sợ hình như một phòng giam. Tại sao mình lại nằm đây ?

Vết thương ở đầu hành nhức nhối. Loan phải vịn tay thật chắc, dựa lưng vào tường mới khỏi ngã. Loan nhớ tất cả, nhớ cú đập bất ngờ của chiếc thủng gỗ từ phía sau nện tới, Loan ngã chúi mặt xuống lề. Rồi đòn hội chợ của bọn Vinh trố, tiếng còi Cảnh sát, tiếng chân chạy…

Loan đang suy nghĩ miên man thì cửa phòng xịch mở. Một người đàn ông mặc thưởng phục hiện ra. Anh ta tiến đến bên Loan hỏi :

– Sao, đở đau chưa ?

Loan đứng dậy cúi đầu chào :

– Dạ cũng đở rồi.

Anh ta tới bên, đặt tay lên vai Loan :

– Tỉnh tảo hẳn rồi chứ ?

Loan tình thật trình bày :

– Đầu còn hơi nhức… nhưng không sao.

Người đàn ông gật đầu :

– Thôi được chú mày đi theo tao, ông cò cần hỏi chú mày ít điều.

Loan sửng sốt :

– Ủa, đây là quận Cảnh sát sao ?

Người đàn ông nhìn Loan :

– Có sao? Mày sợ à ?

Ngừng một lát anh ta tiếp :

– Ông cò hỏi mày, mày phải trả lởi đàng hoàng nghe.

Loan “dạ” nhỏ. Đứng dậy theo gã đàn ông ra khỏi phòng. Anh ta mặc áo sơ mi cụt tay bỏ ra ngoài quần, đi dép quai da. Đi sau gã đàn ông, Loan đoán chừng anh ta là công an có đeo súng sáu.

Hai người đi qua một dẫy hành lang đèn mở, Loan nhin thấy một vài ngưởi bị xích tay ngồi ở chiếc ghề dài. Họ đưa mắt nhìn Loan tò mò. Từ những phòng giam tạm bên cạnh hàn lang, rì rào giọng nói chuyện. Gã đàn ông đập tay vào cửa nồ nạt :

– Trật tự, coi chừng tao vặn cổ hết ráo trọi.

Không khí ở đây âm u, rờn rợn. Loan tự trấn tĩnh, mình chẳng có tội gì, quái gì mà sợ cho tổn thọ. Tới một chiếc phòng đỏng cửa kín, ngưởi đàn ông đứng lại gõ cửa cạch cạch. Từ trong phòng có tiếng nói cộc lốc văng ra.

– Cứ vào !

Người đàn ông xoay nhẹ quả đấm cửa, mở hé đủ hai người vô lọt. Ngay giữa phòng là một cái bàn lớn, đằng sau bàn một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng mập mạp ngồi cắm cúi xem một chồng giấy tờ. Chiếc đèn làm việc chiếu một khoanh tròn sáng nhỏ trên mặt bàn, đúng ngay đống giấy tờ. Thành ra Loan không nhìn rõ mặt ông la lắm. Trước bàn để hai cái ghế dựa.

Người đàn ông dẫn Loan vào ho khẽ :

– Dạ thưa ông trưởng…

Ông trưởng vẫn không nhìn lên. Ông ta cầm cây bút nguyên tử ký một chữ dưới một mảnh giấy, Loan đoán chừng là một tờ đơn gì đó. Tiếng ông trưởng hỏi mạnh :

– Gì đó ?

– Dạ thưa ông trưởng em dẫn theo thằng nhỏ bi đánh ở chợ Trần quốc Toản.

Ông trưởng gấp tập hồ sơ lại ngẩng lên, tay ông ta vẫn cầm cái bút :

– Vậy hả ?

Nói xong ông ta nhìn Loan chăm chú, hỏi cộc lốc :

– Tên mày ?

Loan nắm hai tay vào nhau, những ngón tay loắn xoắn :

– Dạ con tên là Đỗ quí Loan !

Dáng điệu ông trưởng bỗng trở nên uể oải. Ông đưa một tay lên đỡ lấy cái đầu, vò những ngón tay lên những sợi tóc ngắn :

– Có tiền án chưa ?

Loan choáng người không ngờ ông trưởng lại hỏi Loan câu đó :

– Dạ con đâu có làm gì ?

Ông trưởng bỗng thả tay đến bịch xuống bàn làm chiếc gạt tàn thuốc lá rung lên :

– Tao hỏi mày đã lần nào ở tù chưa ?

Loan giật thót ngưởi, càng trở nên luống cuống :

– Dạ… dạ chưa !

Ông ta ngồi bật ngửa ra lưng ghế, móc một điếu thuổc lá ra gắn lên môi :

– Ờ… mày trả lởi như vậy có phải là gọn bân không nào.

Rồi ông ta lại nheo mắt nhìn Loan như phối kiểm lại lời khai của Loan. Đôi mắt ông ta soi mói khắp thân thể Loan làm Loan thấy nhột nhạt. Cuối cùng ông ta ra lệnh cho người công an đứng cạnh :

– Tìm lại hồ sơ thằng này coi xem có lần nào nó bị bắt chưa, hoặc có ai thưa gửi không ?

Người đàn ông dạ một tràng rồi lui ra khỏi phòng. Ông trưởng ngồi bật ngửa người trên ghế, chân gác lên bàn, ông với lấy hộp quẹt máy bật lửa mồi vào đầu điếu thuốc. Ông trưởng chậm rãi nói với Loan :

– Đâu, mày kề đâu đuôi câu chuyện tại sao tụi nó đánh mày cho tao nghe coi…

Đầu Loan choáng váng lên vì vết thương hành nhức nhối, Loan muốn được ngồi xuống chiếc ghế để thưa cho đỡ mệt, nhưng không có lệnh của ông trưởng nên Loan ngần ngại. Thấy Loan im lặng hơi lâu, ông trưởng gắt :

– Câm hả ?

Loan quýnh lên :

– Dạ dạ, để con nói.

– Sao, lẹ lên, tao còn nhiều việc !

Loan nuốt nước bọt :

– Con đi tới chợ Trần quốc Toản thì gặp tụi thằng Vinh trố, thằng Vinh trố là học học trò của con.

Ông trưởng bỗng giơ tay cắt ngang lời nói của Loan :

– Khoan, để tao hỏi đã. Nhà mày ở đâu? Làm nghề gì ?

Loan thật phân vân khó nghĩ, Loan không biết khai địa chỉ ở đâu, chẳng lẽ lại khai về nhà cũ, nơi Loan đã bỏ đi thì vô lý quá. Loan nghĩ đến bà dì ghẻ, đến bộ mặt hợm hĩnh của bà nói với cha Loan :

– Đó, ông thấy chưa, nó cứ dời nhà này ra là ăn mày ăn nhặt liền…

Loan không muốn nghe thấy nhưng lời đó. Không muốn thấy cái nhăn mặt của cha. Trong một phút, bỗng Loan trở lên lì lợm, mình làm thì mình chịu, Loan khai :

– Dạ thưa ông trưởng, con không có nhà cửa nhất định !

Ông trưởng thả chân xuống, tay cầm cái bút :

– Mày ăn đâu, ngủ đâu ?

– Thường con ngủ ở vỉa hè !

– Còn ăn ?

– Dạ vào quán Anh Vũ ăn, khi có tiền thì mua cơm, khi không cỏ tiền thì xin cơm cháy ăn.

Ông trưởng tủm tỉm cười, xoay cái chụp đèn rọi vào mặt Loan, rồi ông ghi chép vào một mảnh giấy.

– Tao đoán không sai chút nào… Nhưng hồi nãy mày khai rằng mày dạy học thằng nào mà !

– Dạ có, con có tới dạy học tư gia ở nhà thằng Vinh trố.

– Dạy bao lâu ?

– Dạ mới dạy được nữa buổi thì nó trốn đi.

– Nhà nó ở đường nào ? Số nhà mấy ?

Thật tình Loan không thể nhớ nổi, Loan chỉ nhớ tên đường, còn nhà thì ở trong hẻm. Đã chót khai, nên Loan khai tiếp :

– Dạ con không nhớ rõ số nhà, con chỉ nhớ tên đường.

Ông trưởng lại ngắt ngang lời nói Loan :

– Thôi đủ rồi, vậy tao có thể tóm tắt như vầy : mày là một thằng du thủ du thực, vô gia cư, vô nghề nghiệp. Đúng không ?

Loan biết mình hố, nên cuống lên :

– Dạ đâu có phải.

Ông trưởng vỗ bàn đến thình một cái :

– Câm ngay, chính những lời đó mày khai ra, mày còn cãi gì nữa.

Loan không còn biết nói sao, chỉ còn nước năn nỉ :

– Con xin ông trưởng…

– Không xin xỏ gì hết, tao đâu có đánh đập, mày tự khai mà.

Mãi bây giờ Loan mới biết mình dại. Loan cứ nghĩ mình khai thực tất cả thì hơn. Ông trưởng kết tội :

– Ngần ấy lý do đủ cho mày tù rồi, mặt mày mà làm nổi thầy giáo, tao không tin…

Nói xong, ông trưởng ngồi xuống ghế dưa lưng trên nệm hút thuốc lá. Ông thở dài :

– Chán quá, tao cứ gặp bọn mày hoài, tại sao tụi bây không chịu làm ăn đàng hoàng.

Loan không còn biết nói sao. Nó đứng chết lì một chỗ, mắt nhìn xuống chân. Một lát sau ngườì công an hồi nãy trở lại. Anh ta mang theo một tờ giấy, nhìn Loan, rồi trình lên ông trưởng. Ông trưởng cúi xuống xem, một lát sau ông ngẩng lên hỏi Loan :

– Mày tên lả Loan phải không ?

Loan phân vân không biết có chuyện gì xẩy ra cho mình :

– Dạ con tên Loan, Đổ quí Loan.

– Mày có bí danh gì không ?

– Dạ không !

Ông trưởng dụi tắt mẩu thuốc lá vào cái gạt tàn :

– Thôi được bây giờ tao hỏi mày nhé, mày phải trả lời cho thiệt, tao chỉ cần mày trả lời đúng những câu tao hỏi thôi tao sẽ không đánh đập gì mày hết…

– Dạ !

Ông trưởng mồi một điếu khác. Người công an ngồi xuống chiếc ghế đốì diện, lấy ra một mảnh giấy để ghi chép. Ông trưởng hỏi :

– Hỏi trước khi xảy ra chuyện đánh lộn ở chợ Trần quốc Toản mày ở đâu ?

Không cần suy nghĩ Loan trả lời lần lượt từ khi ở nhà Minh rồi ra đi, tối ngủ ở ghế bố. Kế đó bỏ nhà chi Bảy đi nữa. Không may gặp vụ đánh lộn ở chợ Trần quốc Toản.

Ông trưởng nghe xong gật gù :

– Mầy có cần sửa lại lời khai đoạn nào không ?

– Dạ không !

– Chắc chứ ?

Loan gật đầu cương quyết. Ông trưởng hỏi :

– Khi còn ở nhà cho thuê ghế bố mày có biết tên người chủ không ?

Loan bỗng hoang mang, Loan không biết có chuyện gì xảy ra. Ngẫm nghĩ một lát Loan nói :

– Dạ không biết tên, con chỉ biết người ta kêu bà chủ nơi con ở là chị Bảy.

Ông trưởng gật gù :

– Mảy ở nhà chị Bảy bao lâu ?

– Dạ trước kia con có tiền thuê ghế bố của chị Bảy ở hoài, riết rồi quen. Sau này chị Bảy thuê con làm công.

– Tại sao mà không ở đó nữa ?

Loan ngập ngừng một lát, không lẽ nó lại khai cái lý do kỳ cục đó ra, Loan nói :

– Dạ tại không thích !

– Mày đi hồi mấy giở ?

– Dạ vào khoảng bốn, năm giở sáng.

Ngườì công an ngồi ghi chép cẩn thận từng lời khai của Loan. Ông trưởng nheo mắt nhìn Loan :

– Kỳ quá vậy, tại sao mày lại ra đi vào giờ đó ?

– Dạ, cãi lộn với chị Bảy !

– Cãi lộn vì lý do gì, mày nói thử nghe coi.

Loan im lặng. Loan không thể nói được lý do đó. Ngẫm nghĩ một lát Loan khai đại :

– Dạ… không bằng lòng chị Bảy… nên con đi.

Ông trưởng hỏi gặn :

– Không bằng lòng ra sao ?

Loan im lặng. Ông trưởng đập tay xuống bàn :

– Mày nói láo !

Ông ra lệnh cho người công an :

– Anh khám túi thằng này cho tôi.

Người công an đứng dậy, làm theo lời ông trưởng.

Anh ta sờ nắn khắp người Loan, rồi thưa :

– Dạ thưa không có gì hết ạ !

Ông trưởng ngồi thẳng người lại hỏi :

– Tiền bạc mày để đâu hết rồi ?

– Dạ con đâu có tiền.

– Còn vàng bạc nữa kìa !

Loan rơi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Loan không biết ông trưởng muốn gì vả tờ giấy trên tay ông trưởng là tờ giấy gì.

Ông trưởng cười nhạt, tiếng cười của ông gằn mạnh nghe như tiếng bánh xe răng cưa sắt rỉ xiết vào nhau, càng làm cho Loan thêm luống cuống :

– Mày – là – một – thằng – ăn – trộm !

Ông trưởng nói gằn từng chữ. Loan choảng người, mồ hôi toát ra trên trán. Nó càng trở nên luống cuống :

– Dạ ông trưởng xét lại dùm con !

Ông trưởng chụp tay lên tờ giấy, giơ lên trước mặt :

– Cái gì đây ?

Loan nhìn xững tờ giấy, nó không hiểu đầu đuôi ra sao hết. Ông trưởng lại cười gằn :

– Mày không ăn trộm, sao người ta lại thưa mảy ?

Loan ngạc nhiên cãi :

– Dạ con đâu có ăn trộm.

Ông trưởng xua tay :

– Thôi tao không cãi với mày nừa, mất công quá, để tao cho mày biết nội dung bức thư này…

Ông trưởng đằng hắng, nhìn vào tờ giấy đoạn lần lượt trình bày từng điểm :

– Cái đơn này của bà Nguyễn thị Phố tự Bảy ở số nhà… đường…là chủ cho thuê ghế bố. Thưa người làn công tên Loan… không biết họ và chữ đệm, thường được mệnh danh là “Loan mắt nhung” ăn trộm của bà một số tiền là một ngàn đồng và một đôi bông hoa tai ba chỉ vàng trốn đi vào năm giờ sáng ngày… tháng… năm…

Ông trưởng nói xong một hồi rồi hất hàm hỏi Loan:

– Đúng không mày ?

Loan đổ mồ hôi hột trên trán. Loan không ngờ chị Bảy lại tận tình đến độ đó. Con mẹ đã trả thù vụ bỏ đi của Loan. Thấy Loan đứng thộn mặt ra, ông trưởng lại đập tay xuống bàn :

– Mày nhận tội rồi phải không ?

Loan cuống lên :

– Dạ… không… thưa ông trưởng, oan… con quá !

Ông trưởng xoay cái chụp đèn, chiếu thẳng vào mặt Loan :

– Ừ, người ta mệnh danh mày là Loan mắt nhung cũng phải. Đôi mắt mày tình tứ lắm, trông cũng khá đẹp trai. Cái mặt thế mà lưu manh.

Loan năn nỉ :

– Oan con ông trưởng ơi… người ta thù con người ta thưa !

Ông trưởng lắc đầu :

– Mày nói vô lý bỏ mẹ đi ấy, có đời nào chủ nhà lại thù người làm công.

– Dạ con khai sự thật.

Ông trưởng ngồi ngay ngắn lại. Ông hỏi :

– Mày có chịu nhận tội không thì khai đi, tao không muốn nói vòng vo tam quốc nữa.

Loan vẫn một mực kêu oan. Nó biết tất cả mọi nguyên nhân xấu xa khiến chị Bảy có hành động trên. Nhưng điều đó Loan không thể nói ra được. Nó há miệng mắc quai. Ông trưởng giáng thêm một đòn :

– Tao đoán không lầm thì khi mày ăn trộm được tiền mảy không cho mấy thằng mất dậy ở chợ Trần quốc Toàn, nên nó mới đập cho mày một trận rồi lột sạch chứ gì ?

Loan cãi :

– Dạ đâu phải, tại con tới tính bắt thằng Vinh trố về nhả nên tụi kia giải vây…

– Nói láo !

Loan nói như van lơn :

– Con nói thiệt… nếu ông trưởng không tin ông trưởng cho phép con đưa về nhà nó hỏi.

Ông trưởng lắc đầu :

– Tao đâu có ngu để cho mày xí gạt, vả lại tao không thừa nhân viên.

Loan năn nỉ :

– Con van ông trưởng, ông trưởng cho con gỡ danh dự lần chót thật tình con oan ức…

Ông trưởng vẫn cương quyết :

– Không có nhiều lời mầy ơi ! (ông quay sang phía anh công an) anh dẩn thằng này về phòng giam mai tôi mời người đứng đơn thưa này tới.

Loan thấy nguy quá không còn cách nào khác bèn xụp xuống :

– Con lạy ông trưởng… oan con. Nếu ông bỏ tù con, con chết mất.

Người công an cúi xuống chụp cổ Loan xách dậy :

– Không chết đâu con ơi !

Loan bị liệu đi, nó còn nghe tiếng cười của ông trưởng phía sau tấm cửa đóng kia. Người công an không đưa Loan về phòng cũ mà đưa Loan tới một căn phòng đầy nhóc người. Anh ta mở khóa đẩy Loan vào trong và nói với :

– Mày là thằng ăn trộm thì nằm ở đây, vô kiếm lấy chỗ ngủ.

Loan ngã chúi xuống đất sau cái xô của người công an. Căn phòng nực nội, kẻ nằm người ngồi la liệt, kẻ cởi trần, người phanh ngực áo. Thấy Loan còn ngồi ngơ ngác, một ngưởi cằn nhằn :

– Đ.m. “dô” chi vậy, hết cbỗ nằm rồi !

Loan không trả lởi, nó lê đến một góc trưởng ngồi.

Tất cả đều nhìn đỗ dồn về Loan, một người ngồi gần hỏi Loan :

– Cớm đánh mày bể đầu đấy à ?

Người vừa hỏi Loan là một lão già gày còm, đôi mắt kèm nhèm. Loan lắc đầu. Lão già hỏi tiếp :

– Thế ai đánh mày mà băng đầu vậy ?

Loan miễn cưỡng trả lởi :

– Tôi đánh lộn.

Một thằng nhóc con ngồi gần đó lên tiếng :

– Đ.m. ăn trộm bị đập nát đầu ra thì nói mẹ nó cho rồi còn nói đánh lộn, xạo ke.

Loan thấy lúc này gây sự nữa không ích lợi gì, nên im lặng. Thằng nhóc được thể bô bô cái miệng :

– Tao chúa ghét những thằng ba xạo, tao lả thằng “vồ xế” có bao giờ tao chối đâu.

Suốt một tiếng đồng hồ đứng trên phòng ông trưởng làm Loan quá mệt mỏi. Nó chỉ muốn yên thân, thằng nhóc “vồ xế” tha hồ nói, Loan chỉ ngồi dựa Iưng vào tường im lặng. Đầu Loan váng vất khó chịu mắt hoa lên.

Lão già ngồi cạnh thấy Loan có vẻ mệt mỏi quá nên động lòng. Lão lên tiếng :

– Thằng ôn dịch kia nói gì mà hoài vậy. Thấy nó không trả lời cứ làm tới hoài.

Thằng nhóc tì lắm điều không vừa :

– Mắc mớ gì tới ông nhỉ.

Lão già đối đáp lại :

– Không mắc mớ gì đến tao hết, nhưng tao thấy mày ăn hiếp nó quá.

Thằng nhóc thấy chọc được lão già nổi giận, nó có vẻ khoái trí nên làm tới. Một gã ngồi ở góc tường đằng kia ở trần trùng trục từ nãy vẫn im lặng bây giờ mới lên tiếng :

– Chúng mày câm mẹ mồm lại, lép nhép hoài bố mày không ngủ được, bố mày đánh bỏ mẹ.

Nói xong hắn hùng hổ đứng dậy :

– Đâu thằng nào lên tiếng thử coi.

Hắn cao lớn, mặt mũi dữ dằn, có dáng dấp một tay anh chị. Thằng nhóc vồ xế xuống nước :

– Tại giả gây em trước.

Lão già không vừa, cãi lại :

– Đó tụi bây coi nó gây tôi trước hay tôi…

Gã đàn ông lừ mắt nhìn cả hai người :

– Thôi, tao biểu cả hai thằng câm hết. Người gì đâu hông hà.

Lão già quay sang Loan, giọng đầy thương xót :

– Mày đau lắm phải không, nằm xuống đây ngủ đi…

Loan cảm động nhìn lão già bằng con mắt biết ơn :

– Cám ơn bác…

Lão già nhích người nhường chỗ cho Loan nằm. Phòng giam trở lại không khí im lặng. Loan mội mỏi quá thiếp đi.

(đón xem tiếp)