Văn học VNCH: Nguyễn Thụy Long- Loan mắt nhung (17)

6173533929_1c9eb40bfe_z

17

Loan đứng trước gương ngắm vuốt bộ quần áo mới mua, nó có vẻ không vừa ý với cái quần Dacron bóng nhẫy. Xuân đứng phía sau lưng bẻ lại cổ áo cho bạn, nó tấm tắc khen :

– Vừa vặn quá anh nhỉ.

Loan nhìn xuống cái quần :

– Quần hơi bóng quá…

Xuân hừ một tiếng :

– Bóng mới đẹp chớ, không mất “li”, bận lúc nào cũng như mới.

Loan không muốn làm mất lòng Xuân nên không phê bình về cái quần nữa. Khi ra chợ Saigon chính Xuân lăng xăng chọn hàng cho Loan, chiếc quần màu xanh dương, áo sơ mi cụt tay ca rô xanh, Xuân luôn miệng khen đẹp khen áo tốt. Nàng lại còn chọn mua cho Loan một đôi dép Nhận Bản đi tạm. Nàng nói :

– Phải chi có tiền nhiều em sẽ mua cho anh một đôi giầy Bata, thiếu một đôi giầy thôi là anh bảnh nhất Saigon.

Xuân không mua gì đáng giá cho nàng ngoài một đôi guốc cao gót. Nàng muốn một lọ thuốc đánh móng tay, nhưng nhắc lên đặt xuống hoài nàng lại thôi. Loan cảm động, nó không nói gì được với Xuân, nó chỉ biết biểu lộ sự biết ơn đó bằng cái xiết tay.

Sau khi mua đồ xong, Xuân kéo Loan đi thuê khách sạn. Lên phòng, nhìn thấy cái giường nệm êm ái trải “ra” trắng bong, Xuân reo lên như trẻ con được quà, nàng lăn ình ra giường cười như nắc nẻ, nàng úp mặt xuống gối hít ngửi đã đời :

– Thơm quá anh à ! Lầu đầu tiên trong đời em được nằm ở cái giường êm ái như vậy đó.

Nàng sờ những, thanh đồng bóng loáng ở đầu giường, nàng vuốt ve, áp má lên trên vui vẻ sung sướng hồn nhiên. Loan chỉ còn biết đứng tựa đầu vào tường nhìn xuân, nhìn sự vui sướng của nàng. Xuân đứng trên giường nhún nhẩy rồi nhẩy ào đến, ôm cổ Loan hôn đến chụt một cái.

Loan chưa kịp phản ứng, Xuân đẩy nó ra :

– Mời ông nội vô buồng tắm, tắm giùm cho một cái người gì đâu hôi như cú.

Loan đỏ mặt lên mắc cỡ, Xuân day Loan đi :

– Đi đi, tắm cho thật sạch, ra đây mà nhà con kỳ còn thấy cò ghét nữa thì tắm lại.

Loan riu ríu vào buồng tắm. Nước mát lạnh từ trên chiếc bông sen phun xuống làm Loan trở lại khoẻ khoắn lạ thường.

Ra kkỏi buồng tắm Loan thật khổ vì bị con nhỏ làm tình làm tội, nào là nàng bắt xức nước bông “Fọc ti na” nào là chải đầu phiết bi lăng tin cho bóng. Nhất nhất, Loan phải chiều theo ý thích của nàng. Xong xuôi Xuân mới chịu đi tắm. Trước khi vào buồng tắm Xuân còn dặn :

– Anh phải đứng nghe, đừng có nằm mà nhầu nhĩ hết quần áo là có chuyện với tôi đó.

Loan đang đứng ở cửa sổ, Xuân ở phía trong buồng tắm chạy ra nhắc chừng :

– Đừng có quay lại nghe, em thay quần áo đó, để dành đến tối.

Loan hiểu ý Xuân muốn nói gì, Loan chỉ tủm tỉm cười. Cô bé này thật là quá quắt, làm cứ như mình ham lắm ấy. Một lát sau Xuân trở ra, nàng thơm tho trong bộ quần áo bà ba sạch sẽ. Nàng khoe khoang chiếc áo bà ba bằng hàng ni lông xanh điểm chấm trắng :

– Đẹp không ?

Lọan gật gù :

– Đẹp lắm !

– Em kiếm ở trong tù đó ! Anh thiệt cù lần, ở tù tới năm tháng trời mà chả kiếm được bộ quần áo mới nào ra hồn hết.

Xuân bận bộ quần áo mới, trông nàng đẹp hẳn ra, nàng xinh xắn như một con búp bê.

Xuân kéo tay Loan đến trước gương đứng sóng đôi.

– Hai đứa mình đẹp đôi chớ.

Từ lúc Loan gặp Xuân đến giờ, Loan mặc nhiên chấp nhận nàng, ngoài tình bạn ra còn có một tình khác thiêng liêng hơn. Loan buông xuôi để mặc nàng co kéo tình cảm mình. Loan nghĩ đến những giây phút sắp tới, nó bẽn lẽn nhìn Xuân. Chính cái vẻ nhút nhát đó làm cho Xuân càng thương yêu người bạn mới. Nàng coi như việc đó đã rồi, nàng đã trở thành một người tình của gã con trai có đôi mắt nhung đẹp. Nàng vui trong niềm vui đó, nàng chấp nhận một cách dễ dãi không so bì.

Xuân vòng tay ôm ngang lưng Loan, nàng nép đầu vào ngực Loan nói bằng giọng buồn :

– Mình phải làm cách nào để được sống mãi như vầy, em sẽ cố gắng.

Loan hơi đẩy Xuân ra :

– Em cố gắng ?

Xuân gật đầu, mặt Loan nghiêm lại :

– Em cố gắng bằng cách nào ?

Xuân cúi xuống không trả lời. Loan đau xót nhìn Xuân, chưa bao giờ Loan thấy thương xót một người con gái đến thế. Loan hiểu nguyên nhân nào khiến Xuân nói lên câu đó. Loan rưng rưng cảm động, vòng tay ôm lấy đầu Xuân :

– Anh cũng sẽ cố gắng, nếu em chấp nhận đời sống nghèo nàn với anh.

Xuân rơm rơm nước mắt, một lát sau nàng vui vẻ trở lại :

– Mình đi chơi nghe anh, đi ăn rồi đi coi hát…

Loan không muốn kéo dài giây phút đau lòng, nó kéo tay Xuân ra cửa :

– Ừ mình đi, em định coi hát ở đâu ?

– Coi phim Ấn Độ ở rạp Long Phụng,

Tới quán ăn, Loan thấy một người đàn ông ngồi đối diện cứ chòng chọc nhìn vào cổ áo mình. Loan thấy khó chịu nhưng không tiện nói. Xuân cũng để ý nhìn Loan rồi bưng miệng cười, nàng khều tay Loan :

– Cúi xuống đây em nói nghe này !

Loan cúi xuống, Xuân đưa tay lên kéo một khúc giấy cạc tông dài độn ở cổ áo ra. Loan ngượng chín người, gã đán ông ngồi đối diện gật gù cười :

– Hẩu ! Hẩu !

Thì ra hắn là một người Tầu. Loan cười chữa thẹn :

– Vô ý quá, cứ vậy mà đi chơi thì “vỡ mặt”.

Loan ngượng ngùng như một đứa trẻ lần đầu tiên được mặc ao mới lại bị người lạ khám phá ra loại vải rẻ tiền chưa mặc đã bạc. Suốt từ lúc đó Loan không an tâm về cái áo, chiếc quần Dacron bóng nhẫy. Nó lúng ta lúng túng chỉ sợ người đi đường ngửi thấy mùi vải mới, Loan trở nên khổ sở, mỗi lần cử động cái áo lại hình như rộng ra, chảy xuống rồi mềm nhũn vì phai nước hồ.

Nhìn dáng đi lòng khòng của Loan, Xuân thương hại và nàng hối hận mình đã tham rẻ mua một bộ quần áo mạt hạng cho Loan, Xuân an ủi :

– Anh mặc ít lâu, có tiền mình sẽ may một bộ thật bảnh, em cũng may một chiếc áo dài bông.

Loan cảm động xiết chặt tay Xuân :

– Từ ngày ra đời đến giờ, anh chưa thấy ai đối với anh tốt như em.

Vào rạp hát bóng Loan lại càng không chịu được không khí ở đó. Thứ không khí hỗn tạp, ồn ào, hôi thúi vì nước đái con nít. Những bản nhạc Ấn Độ nghe chối tai, còn Xuân thì có vẻ khai trá, nàng tấm tắc khen phim hay. Chỉ một lát sau Loan ngủ, ngáy khò khò. Xuân mải xem nên cũng không buồn lên tiếng cằn nhằn. Mười hai giờ đêm tan hát, Xuân đánh thức Loan dậy :

– Thôi về ông nội, phim hay thế mà anh ngủ như chết.

Loan ngượng ngùng đứng dậy :

– Tại anh buồn ngủ quá nên…

Khán giả đã ra hết, những hàng ghế trống cô đơn dưới ánh đẻn màu nhạt. Những chiếc quạt máy trên trần quay chậm dần rồi ngừng lại. Xuân cắm cúi đi bên Loan. Nàng nhìn lại chiếc áo của Loan, lưng áo nhầu nhĩ rúm ró, nàng đưa tay vuốt xuôi xuống như cố làm cho chiếc áo thẳng thướm trở lại. Nàng băn khoan còn hơn Loan :

– Về khách sạn em sẽ mượn bàn ủi, ủi lại cái áo cho anh.

Loan nói nhỏ :

– Đừng để ý đến chuyện đó nữa, có áo mặc là may rồi.

Đường phố vắng vẻ dần, gần một giờ đêm hai người mời trở về tới khách sạn. Xuân ra mở quạt máy cho chạy vo vo, nàng tắt ngọn điện chính, bật ngọn đèn đêm ở đầu giường lên, một màu sáng hồng nhạt tỏa ra dễ chịu. Nàng nằm lăn ra giường, Xuân hí hửng nhún nhẩy trên chiếc giường nệm êm ải.

– Bây giờ nằm ngủ một giấc thì sướng quá anh nhỉ, lên đây nằm với em.

Loan thoáng thấy lòng mình rộn rã. Xuân nằm đó nhìn Loan đăm đăm, nàng nói thật dễ thương :

– Cởi áo máng lên anh, kẻo nhầu hết.

Sau một phút do dự Loan làm theo lời Xuân đề nghị. Loan hồi hộp, ké né nằm xuống bên Xuân, đôi mắt nàng long lanh dưới ánh đèn nhạt mầu, đôi mắt thật tình tứ của một cô gái sớm sành sỏi “chuyện đời”. Xuân kéo Loan nằm gần lại mình :

– Nằm lại đây anh, có gì “đáng sợ” đâu anh !

Mặt Loan nóng ran, Loan thoáng nhớ lại đêm nào… đêm khốn khổ nhiều hơn là sung sướng bên chị Bảy. Những cảm giác của Loan hôm nay khác hẳn, Loan cảm động đến nghẹn ngào. Nửa muốn xiết chặt Xuân vào lòng, nửa bẽn lẽn. Xuân hiểu tâm trạng của Loan, hiểu tâm trạng của những đứa con trai mới lớn, Xuân đã từng bắt gặp nhiều lần. Sự vụng về của Loan không làm Xuân thấy ghét như những lần đi khứa với bọn con nít. Sự vụng về của Loan không bị che đậy với cái lớp vỏ ra điều sành sỏi cũa những thằng nhóc tì bầy đặt mò vào xóm điếm.

Bỗng nhiên Xuân nhíu mắt rồi hỏi Loan :

– Hồi nãy anh có coi hát bóng được chút nào không?

– Chút đỉnh ?

– Tiếc cho anh thiệt, phim hay quá, trong tờ “pồ gam” người la quảng cáo phim có đủ cả “trung hiếu tiết nghĩa”. Chà hay thiệt, cô công chúa dễ thương hết sức vậy đó, cô ta đang múa hát trong vườn bị con chim đại bàng của lão pháp sư bắt cóc mang đi.

Rồi một chàng trai có chiếc thảm thần bay đi cứu công chúa, chàng trai dùng thanh kiếm báu chém chết con chim và lão pháp sư. Công chúa và chàng trai bèn cưỡi thảm bay về cung điện… Hai người được nhà vua làm lễ cưới cho.

Xuân lay tay Loan :

– Cung điện đẹp hết sức đó anh.

Loan mỉm cười :

– Đẹp bàng cái phòng này không ?

Xuân cười theo, nhìn ngắm căn phòng !

– Đâu có dẹp bằng…

Nói xong Xuân ôm choàng lấy Loan…

Trong ánh sáng mờ mờ, khuôn măt Xuân hồng lên, Xuân không còn cái vẻ xanh xao ban ngày. Da thịt nàng mềm mát như một phiến thạch. Loan không còn nhút nhát như hồi nãy, nó bạo dạn ấp môi mình lên chiếc cổ mịn màng của người tình. Hình ảnh đêm nào sống dậy trong tâm tưởng Loan, Loan ham hố cúi xuống.

Như thói quen nghề nghiệp, Xuân lẹ làng trút bỏ y phục. Loan chưng hững, hành động của người yêu làm nó thất vọng đôi chút. Đôi khi ngồi một mình bỗng nghĩ đến chuyện “nhăng cuội”, Loan tưởng tượng mình sẽ có một người vợ, người vợ đó phải có cái e dè nhút nhát… như trong tiểu thuyết tả, đằng này Xuân quá ngố ngáo, nàng chủ động từ đầu nên Loan bị nàng điều khiển như một đứa con nít.

Loan ngồi nhìn cái thân hình xinh xắn cùa người tinh nằm bất động trên giường, nó đành chịu trận… Một sự bất mãn len lén dâng lên trong tâm hồn Loan, nó thấy quả thật khó khăn. Xuân nhí nhảnh hỏi :

– Ngồi chi mà như cóc chầu trời vậy bồ ?

Loan cười ngượng ngùng, Xuân hơi xẵng lời :

– Sao không nằm xuống.

Loan đành lập cập nằm xuống. Xuân ôm lấy người yêu cười vui vẻ :

– Anh có vẻ cù lần quá !

Loan gật đầu một cách hết sức khờ dại :

– Ừ, đâu có ngờ xảy ra vụ này…

– Hứ, vợ chồng bộ chỉ ngồi ngó xuông nhau thôi sao ?

Loan chặc lưỡi :

– Nhưng cũng phải… từ từ.

– Từ từ là thế nào ?

Loan giải thích liều lĩnh :

– Từ từ là… thư thả.

Xuân bật phì cười, nàng nhéo Loan một cái đau điến :

– Anh giải thích như con nít.

Loan thấy mình như con nít thật, nhưng nó không muốn Xuân nói ra câu đó, Loan có cảm tưởng mình bị xúc phạm tới danh dự. Loan im lặng không thèm nói với Xuân một câu, quay mặt nhìn vớ vẩn ra chỗ khác, Xuân đưa tay kéo Loan lại :

– Sao anh lại quay mặt nhìn đi chỗ khác vậy ? Anh không nhìn vào mặt em nổi sao ?

Loan đành nhìn vào mặt Xuân, khuôn mặt nàng dưới ánh điện hồng nhạt trông xinh đẹp một cách kỳ lạ, môi nàng thấm nước bọt bóng nhẫy. Loan muốn tỏ ra cho nàng biết mình cũng là kẻ chịu chơi, nhưng nó thấy thế nào ấy, cứ mỗi lần nghĩ đến nó lại thấy run lên, hình ánh đêm nào bên chị Bảy lại hiện ra rõ mồn một.

– Những thằng khác bằng tuổi anh chúng quá trời quá đất, anh thì dại khờ quá mức, hồi chưa bị bắt, em gặp cái vụ đó hoài. Có một thằng con nhà giầu mê em như điếu đổ ngày nào cũng mò xuống xóm, bọn du đãng có lần lột cha nó hết cả đồng hồ lẫn tiền bạc vậy mà vẫn mò xuống như thường…

Loan bỗng thấy một sự ghen tức dâng lên trong lòng. Loan không muốn Xuân nhắc đến dĩ vãng, đến những thằng con trai đi qua đời nàng. Loan đẩy tay Xuân ra. Thấy hành động của Loan có vẻ khác lạ, Xuân khựng lại nhìn vào mặt Loan, đôi mắt của Loan thoáng hiện sự ghen ghét.

– Sao lại đẩy tay em ra vậy anh ?

Im lặng một lát Loan mới nói :

– Anh không muốn em nhắc đến môt ai khác hết.

Xuân cười ôm cứng lấy Loan, lần tay lên áo Loan.

– Ghen hả ?

– Không phải nhưng… giữa lúc mình đang nằm đây mà cứ nói chuyện tào lao về người khác.

Xuân thất vọng thở dài sườn sượt :

– Anh nói chán như cơm nếp nát…

Loan biết mình lỡ lời nó nằm im thin thít. Xuân lăn người xoay mặt vào tường.

– Em biết anh khi em, anh coi em là một con điếm.

Loan đâm bấn lên :

– Đâu có, em nói vậy oan cho anh quá !

– Không khi mà anh lại đối xử với em tệ hại như vậy.

Nói xong Xuân vùng vằng ngồi dậy thu quần áo. Loan vội vàng níu nàng nằm xuống :

– Đi đâu vậy ?

– Tôi xuống đất nằm ngủ, nằm với anh bực thấy mụ nội, người gì đâu mà dở như hạch.

Loan đã biết cái đáo để của Xuân, nó cười làm lành. Nó dành phải bạo dạn hơn để người yêu được vừa lòng. Nó cũng thấy ngan ngán khi phải chiều Xuân, nhưng không phải không thích thú. Xuân cuồng nhiệt như một con bọ ngựa cái sau bao nhiêu ngày tù túng… Loan có cảm tưởng nàng muốn cấu xé nó ra làm trăm mảnh…

Xuân giăng tay để Loan gối đầu lên cánh tay mát rượi của mình :

– Vậy mà cũng đòi làm con trai con đồ…

Loan không nói gì chỉ ừ hử cho qua câu chuyện. Loan mệt mỏi, nó lim rim mắt nửa thức nửa ngủ, nó có cảm tưởng tâm hồn mình lúc này trống rỗng… Sự rung cảm chỉ còn rơi rờt lại trong từng mạch máu thớ thịt hết sức mong manh.

Xuân với tay tắt đèn, bóng tối tràn ngập căn phòng hẹp.

– Ngủ đi anh !

Tiếng nói của nàng nhão nhoẹt, nàng có vẻ thỏa mãn và bằng lòng người yêu. Nàng lồng những ngón tay nhò xíu cũa nàng vào những ngón tay của Loan như sợ người yêu biến đi mất. Nàng nằm áp đầu vào ngực Loan, hơi thở của nàng ấm áp. Mặc dầu Xuân từng chung đụng nhiều lần vời đàn ông con trai, nhưng thật tình nàng chưa thấy rung động trước một kẻ nào như Loan. Hôm ngồi trên xe ở tòa án về, nàng đã để ý đến Loan, gã con trai có đôi mắt đẹp, mặt lúc nào cũng như buồn buồn. Gã có một vẻ quyến rũ kỳ lạ. Nàng thấy hạp nhãn và quyết chinh phục cho kỳ được. Suốt một tuần lễ trước ngày được trả tự do Xuân cười đùa vui vẻ, nàng nghĩ đến người con trai thoáng gặp một lần. Nàng nghĩ đến người con trai đó thật giản dị như tâm hồn mộc mạc của mình. Thà để cho hắn hưởng mình ngày đầu tiên ra khỏi tù còn hơn để cho những thằng khác chưa hề biết mặt biết tên.

Nghĩ đến đó, Xuân xiết chặt tay Loan. Đang lơ mơ ngủ Loan choàng tỉnh :

– Gì đó em ?

– Không !

Đêm hình như đã khuya lắm. Loan thấy những ngón tay của Xuân nới lỏng dần rồi tiếng ngáy đều đều cùa nàng vang lên. Trong lúc này Loan thật tình thấy yêu Xuân, yêu một người con gái dạc dài… Nó không ngần ngại gì hết khi thốt ra câu nói đó. Loan quay mặt sang đặt một cái hôn lên trán người yêu. Anh sẽ yêu em suốt đời Xuân ơi.

Những ngày vui qua đi, ngày thứ ba Xuân bảo động cho Loan biết rõ số tiền hơn một ngàn đồng của nàng gần hết, Loan suy nghĩ một lát rồi cương quyết :

– Anh sẽ đi kiếm tiền !

Xuân cười khanh khách :

– Anh kiếm tiền bằng cách gì ?

Loan chợt nghĩ đến bọn đánh giầy, Loan vẫn không có một đôi giầy để lấy cớ liên lạc với Tý què. Nó nghĩ bụng hay là mình gia nhập phắt với tụi lỏi tì ấy để kiếm tiền sống đỡ qua ngày. Nhưng còn một mối lo nữa là nơi cư ngụ cho cả hai đứa. Loan hỏi Xuân :

– Mình còn bao nhiên tiền tất cả ?

– Khoảng hơn hai trăm bạc, hôm nay buộc bọn mình phải dời khách sạn rồi, không lẽ mình chịu đói, ôm nhau nằm đây, tiền còn phải để ăn chứ.

Loan đồng ý :

– Ừ mình nên đi gấp !

– Đi rồi ở đâu ?

Loan suy nghĩ một lát, nó nhớ đến nơi ở vừa rẻ tiền vừa tiện lợi mà trước kia nó đã từng ở. Nó nghĩ đến chị Bảy, đâu phải mình con mụ đó mới có ghế bố cho thuê :

– Anh nghĩ ra một nơi rồi, nơi đó vừa rẻ tiền lại tiện lợi.

– Nơi nào đó anh ?

– Mình thuê tạm ghế bố ngủ ít ngày.

Xuân lười biếng không còn muốn nghĩ gì hơn, nàng phó mặc sự lo lắng cho Loan :

– Anh muốn làm sao anh làm.

Khi sửa soạn dời khách sạn. Xuân trìu mến nhìn căn phòng đầy đủ tiện nghi có vê tiếc rẻ, nàng rưng nước mắt. Loan hiểu ý nghĩ của người yêu, nó xốt xa ôm Xuân vào lòng :

– Đừng buồn, nếu cố gắng chúng la sẽ có một căn nhà như thế này.

Xuân chùi nước mắt vào vai áo Loan, nàng hỏi một câu không ăn nhập gì đến câu chuyện.

– Em còn đẹp không anh ?

– Em đẹp lắm chớ.

Xuân cười trên vai áo Loan :

– Vậy thì chúng ta không thể đói được, chúng ta sẽ có nhà như…

Bất ngờ Loan đẩy Xuân ra, nhìn thẳng vào mặt nàng gằn giọng :

– Anh biết em muốn nói gì, bỏ cái ý nghĩ khốn nạn đó đi.

– Tôi nghĩ thế đó, không ai đói mà yên thương nhau được hết, nghề nghiệp anh thì không có…

Loan tức uất người nó vung tay tát như trời giáng vào mặt Xuân :

– Hỗn, cút đi tao không thèm yêu thương mày nữa.

Xuân chu chéo túm lấy áo Loan khóc, nàng lăn xả vào Loan :

– Anh đành chết tôi đi, giết tôi đi, trời ơi là trời… Loan không còn nhịn nhục được nữa, nó đá đạp Xuân không thương tiếc. Loan xô người yêu ra, đùng đùng đi ra cửa :

– Buông ra, đồ điếm, quân khốn nạn.

Thấy Loan bỏ đi Xuân lết theo, bíu chặt lấy chân Loan :

– Anh phụ rẫy tôi phải không, phụ tôi… tôi giết anh…

Xuân nấc lên, nàng ôm chặt lấy Loan không chịu buông ra, nàng bất chấp cả những cái đấm cái đạp tàn bạo của Loan tưới lên thân thể mình. Loan ngừng tay, Xuân nằm gục đầu dưới đất khóc rấm rức, tóc tai nàng rũ rượi. Cơn nóng của Loan dịu lại, trong lúc này nó thấy yêu thương Xuân vô bờ bến. Loan cúi xuống nâng người yêu dậy, nàng vẫn tức tưởi khóc, khuôn mặt nàng nhoè ngoẹt nước mát. Loan ôm lấy Xuân, bế Xuân lên tay, nó gục mặt vào khuôn mặt đầy nước mắt của nàng :

– Nín đi em, nín đi anh yêu !

Xuân càng khóc to hơn, nàng nói trong tiếng nức nở :

– Đừng ghét bỏ em nghe anh, tội nghiệp em !

Lòng Loan quặn đau, nó xúc động, nước mắt ứa ra chảy dài trên hai bên má. Loan cúi xuống đặt một chiếc hôn xót xa :

– Anh yêu em, yêu em suốt đời, nhưng đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

Xuân dấu mặt vào ngực áo Loan, nước mắt nàng ấm áp thấm ướt qua lần vài áo Loan. Loan thấy lòng mình rưng rưng cảm động. Thời gian hình như ngừng trôi. Trong phòng chỉ còn tiếng nức nở của Xuân, bây giờ nàng khóc vì sung sướng. Khóc vì biết chắc rằng trên đời có một người thương yêu nàng thật tình. Nàng ngủ thiếp đi trong vòng tay ấm áp của người tình.